Ký ức quê Ngoại (thơ)

01/10/201408:09(Xem: 17619)
Ký ức quê Ngoại (thơ)

 dl-chuyentrang-7

 

2. KÝ ỨC QUÊ NGOẠI

 

Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy,

Tôi còn là cô bé tuổi mười hai.

Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm,

Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn,

Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt,

Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa

Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,

Mẹ vẫn hằng thương mến nhắc cùng tôi…

 

÷

 

Quê Ngoại đây rồi, thân thương sao!

Lòng rộn vui khi nhìn bầy chim sáo,

Riú rít chuyền nhành, hót giọng nổi sôi,

Lũy tre quê lại khiến mắt bồi hồi,

Tre rủ bóng che dòng kênh phẳng lặng,

Giờ lại trùm mát rượi cõi hồn tôi...

Như chim nhỏ tung tăng bên áo mẹ

Tôi ngập ngừng dừng bước trước hàng me,

Ánh mắt nhin xao xuyến run nhè nhẹ,

Chiếc lưng còng, mái tóc bạc quá quen…

Phút hàn huyên Ngoại không nói nên lời,

Chỉ ôm tôi mừng mà nước mắt rơi...

Ngày sau ngày, rong chơi trên quê Ngoại

Tôi làm quen với cô bé cạnh nhà,

Hai đứa trẻ như thân từ lâu lắm,

Quấn quít bên nhau nữa bước chẳng rời.

Có những trưa trốn Ngoại, rủ nhau bơi

Cùng vùng vẫy trong dòng kênh xanh mát.

Lại cùng nhau trèo tót đỉnh non Sam,

Chia với nhau trái chín cúng trăng rằm.

Cái hột xoài cùng chăm chút nâng niu,

Theo ngày tháng, nhú mầm xanh nhỏ xíu,

Cây lớn lên và sẽ rợp sân chung …

Những hè sau tôi không về Châu đốc

Ngoại đã về chung sống với chúng tôi.

Trong tâm tưởng tôi vẫn thường mong nhớ,

Giữa hai nhà là một gốc xoài tơ.

Giờ chắc nó đã lớn nhiều bạn hở?

Trời bình yên sao mây kéo mịt mờ,

Miền biên giới Tây nam trăn trở,

Tim thành phố đập theo từng hơi thở,

Của một vùng quê cách trở xa xôi.

Tôi biết Ngoại có những đêm thao thức,

Giấc chẳng tròn, tiếng đại bác vọng xa

Quê Ngoại nghèo chỉ bờ tre mái rạ

Mà tình người ấm mãi cõi lòng ta...

÷

Tin đâu tin nghe xót xa trong dạ!

Một đêm tối giặc tràn sang đốt phá.

Cướp đi rồi bao mạng sống thân quen!

Thôi chẳng còn mái lá với bờ tre!

Kênh Vĩnh Tế đã loang nhiều vệt máu!

Và trời đất nhuộm một màu áo não!

Tiếng nấc nào nức nở xé tim tôi!

Đã hết rồi bạn hỡi! Gốc xoài ơi!

 

1985 - Chất Ngọc CT

 

 


 

 

3. ĐÓA HỒNG TẶNG MẸ

 

 

 

Viết về Mẹ là đề tài muôn thưở,

Nó hằn sâu vết khảm ở trong tim.

 

÷

 

Ngày bé thơ, từ giấc ngủ êm đềm,

Đến khôn lớn bước tương lai chập chững,

Mẹ vẫn bên con thân thiết đỡ nâng.

Miếng ăn ngon, manh áo đẹp nhường con,

Còn thân Mẹ, hề chi, khi con sướng?

Những buổi sớm gió khuya còn trăn trở,

Mẹ nhẹ nhàng sợ thức giấc con yêu,

Rồi giặt giũ, lo nước cơm tất cả,

Nhẫn nhục làm chiụ đựng hết gian nan.

Thân gầy yếu, vết chân chim quanh mắt

Bụi thời gian nhuộm tóc Mẹ lâm thâm.

Tình của Mẹ- mạch nước nguồn lai láng,

Tưới lên đời con đằm thắm, dịu dàng.

Và đời Mẹ có khi nào vui trọn?

Biết bao giờ con bù được, Mẹ ơi!

Con muốn mãi mãi mình bé bỏng.

Cho Mẹ luôn tươi trẻ như ngày đầu.

 

÷

 

Thân thương sao đôi mắt Mẹ tươi màu,

Khi rạng rỡ niềm vui con biểu lộ.

 

 

1985 Chất Ngọc CT

 


 

 

 

4. TÔ TRÒN MƠ ƯỚC MẸ

 

 

Những màu áo trắng đáng yêu sao,

Dù bên cạnh nỗi đau và bệnh tật,

Hay bảng đen và phấn trắng dịu dàng.

 

÷

 

Mẹ đã chọn tà áo dài giản dị

Để phần con màu trắng nguyên khôi.

Yêu áo trắng nhưng Mẹ đâu thỏa nguyện.

Và ước mơ con thực hiện thay mình.

Mong làm sao ngày bên ghế giảng đường,

Con của Mẹ đường hoàng trong áo trắng.

 

÷

 

Khiết tinh như sương sớm hạt long lanh,

Với tình thương và ý chí của mình,

Con nguyện sẽ tô tròn mơ ước Mẹ.

 

1985 Chất Ngọc CT

 


 

 

7. MỘT CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ

 

 

Trong ngõ vắng, nắng trưa hè đổ lửa,

Một cụ ông ngồi khép nép nên đường,

Thẩn thờ nhìn với đôi mắt đục sương.

Vành nón rách tả tơi che vai yếu,

Tay xách bị cũ, lần đi thất thểu…

 

÷

 

Trước cổng sắt một ngôi nhà bệ vệ,

Giỏ rác to ai đó đổ tràn trề,

Chậm chân ngừng, cụ đưa mắt ngó quanh,

Chiếc giỏ rách, cụ nâng niu đặt cạnh.

Bàn tay gầy xương xẩu đang dần đưa,

Nụ cười buồn héo hắt chòm râu thưa…

Ai biết được ông nuôi ba cháu nhỏ,

Sống nhờ vào những chiếc giỏ rác đó!

Lượm túi nhựa đổi miếng ăn từng bữa.

Các cháu ông, đứa lớn nhất lên mười,

Sống khổ nghèo, tuổi thơ bé kém tươi,

Cha mất sớm, mẹ qua đời năm trước

Cùng nương tựa vào ông và túi nhựa…

Để mỗi chiều ông cùng cháu bên nhau,

San sẻ từng bát cháo, miếng cơm rau.

 

÷

 

Trước lầu sáng xập xình vang tiếng hát,

Bên cổ yến ê hề mang kinh ngạc,

Rượu tràn ly hưởng thụ hả hê,

Có ai biết xót thương cho dòng lệ?

Xót xa lăn trên đôi má nhăn già!

Biết khi nào hết những cảnh thương tâm?

Mưa rơi rồi, hoen mắt ướt lâm thâm…

 

 

1987 Chất Ngọc CT

 

 

 

 


 

 

8. BÀ CỤ GÁNH HÀNG RAU

 

*

Những buổi sáng vùi mình trong nệm ấm,

Vẳng xa nghe tiếng rao đục và khàn,

“Ai cải ngt, bẹ xanh, ai dền tía!”

Tiếng rao buồn, ngắt quảng, yếu làn hơi.

 

*

Dáng lừng khừng, một cụ bà mắt đục,

Vai gánh hàng, tay chống gậy lần đi.

Trên quang gánh chỏng chơ vài bó cải,

Áo phập phồng những mụn vá tả tơi.

 

*

Lòng se thắt, phải đâu vì gió lạnh!

Chiếc lưng còng, tiếng rao chạnh lòng sao!

Tiền bán cải có đủ no một bữa?

Nắng cao rồi, bà khấp khểnh lần đi…

 

 

 

 

 

 

1987 Chất Ngọc CT

 

 


 

 

9. CÓ NHỮNG GIẤC MƠ

 

 

Lòng lưỡng lự, nghề nghiệp nào cũng qúy.

Con thường mơ về phấn trắng bảng đen,

Tà áo dài vương bụi phấn thân quen,

Nghề của mẹ con vẫn thường ao ước.

 

*

Tà áo trắng khiết tinh bên ống nghiệm,

Bước chân vang trong phòng vắng êm đềm.

Bên hóa chất vui say đời hóa trị,

Ôi ước mơ nghiên cứu thật trang nghiêm.

*

 

Ước mơ nào Mẹ cũng dắt con đi,

Mong rằng con sẽ đến với trường Y,

Cổng cao cao, hoa hoàng hậu thầm thì,

Trên nón trắng,đáng yêu màu thập đỏ.

 

1983 Chất Ngọc CT

 


 

 

11.  Áo Ai Trong Nắng

 

 

Trời xanh mây trắng bay,

Gió đùa ngọn cỏ may

Rồi mơn man mái tóc

Tà áo dài bay bay.

 

*

Ngày thơ khi còn bé,

Hay nhặt phượng trưa hè

Lòng vu vơ xao xuyến

Khi nhạc trỗi ve ve.

&

Có biết bao thân thương,

Thưở cắp sách tới trường,

Tà áo cô tha thướt,

Càng nhìn dài vấn vương.

&

Ta đã hiểu vì sao

Có những khoảnh khắc nào,

Hình ảnh thầy cô giáo

Lại gợi nỗi nao nao.

 

Con người được sinh ra,

Đâu chỉ sống mình ta,

Cống hiến vì tất cả

Bui phấn kết thành hoa.

&

Trong những nghề cao qúy,

Đáng qúy nhất nghề chi?

Người hỏi nghĩ gì khi

Chọn nghề mình chung thuỷ?

&

Trả lời người sao đây,

Màu áo trong màu mây

Là ước mơ thanh khiết

Ấp ủ thưở thơ ngây.

 

*

Trời xanh mây vẫn bay,

Nắng ùa đến trong tay,

Gửi nhiệt tình trong nắng

Áo và mây cùng bay.

 

1985 Chất Ngọc CT


 

12. Không Đề 1

 

 

Trong nhiều lúc bi quan và chán nãn

Thấy cuộc đời lãng đãng kéo dài sao!

Nghiệp kiếp này đền trả đến khi nào?

Ôi thời gian chẳng chiều lòng ai ! Tá!

#

Có những lúc mơ được làm đời lá

Non mởn mà trên nhánh biếc xôn xao

Nghe tiếng chim cất giọng hót ngọt ngào

Ru đời lá với chuổi ngày óng ả!

#

Mà quanh đây sao khoảnh trời tối hẹp.

E dè nhìn đâu ánh sáng tương lai!

Phận Kiều Tử chẳng tìm được thoải mái!

Biết bao giờ ta nắm giữ tương lai!

 

  Chất Ngọc CT

 1985

 


 

17.  NGUYỆN CẦU

 

 

 

Lòng thành con hướng đến tòa sen,

Nguyện cầu nay là một thói quen

Niềm tin là cội nguồn sức mạnh

Chữ Sắc Không lại giúp thành nên.

 

 

 

1984                  Chất Ngọc CT

 

 

 


 

 

 

18.GỬI MỘT MIỀN XA

 

Nơi quê tôi chỉ hai mùa mưa nắng,

Nên chưa hề nhìn được tuyết gió đông,

Cũng chưa thấy được nắng đào hồng,

Cùng gió nhẹ đưa thu vàng khe khẻ.

 

*

Và miền Bắc xa xôi, từ thưở bé,

Đã thân thương trong giấc ngủ mơ màng,

Niềm tự hào trong tâm khảm tôi mang

Trong trang sách in còn thơm mực mới.

 

Mỗi lúc đọc thấy lòng tươi roi rói,

Đây phố vàng lã lướt lá thu rơi,

Đào Nhật tân, hồng rực rỡ đón mời,

Mà thi văn, mà những bài ca gợi.

 

Tôi như thấy vị hồng trên chót lưỡi,

Mùi vải thơm tu hú liệng vui mừng,

Và trong xanh dòng suối hát tưng bừng

Thấp thoáng ẩn trong lùm cây rậm mát.

 

*

Miền đất đó cũng trong cùng đất nước,

Mà hai đầu xa lắm nhịp cầu ô

Vẳng đâu đây giọng hát nghe mơ hồ:

“ Quê hương tôi có sông đào xinh xắn”.

 

Trời đang hửng mà đâu rồi màu nắng,

Lòng xốn xang cho miền đất tôi thương

Trời chẳng yên lành cho mây trắng vương

Xin gửi đến niềm thương tôi vời vợi.

 

 

Chất Ngọc CT

 1989

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2017(Xem: 20438)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 11047)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
11/10/2017(Xem: 10667)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
09/10/2017(Xem: 11753)
(Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu... ) Con về hôn Mẹ sớm mai Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương Chín bảy năm cõi vô thường Mẹ cười vui với tóc sương da mồi Tóc con cũng trắng bạc rồi Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao Mẹ còn ngàn ánh trăng sao Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ Hồng hoa hương tỏa nơi này Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian Con yêu quý Mẹ vô vàn Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng Tay cầm tay giữa sắc không Mẹ cười âu yếm Con còn sống vui!
08/10/2017(Xem: 13363)
Ta buông bỏ rong chơi trong cõi tạm Có sá gì một hình bóng mỹ nhân Đêm về nhìn trăng sáng giữa trời trong Xem thế sự như mây ngàn gió bạt.
07/10/2017(Xem: 14775)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi, Nai đầu đàn có hai trai Nai anh mảnh khảnh, thân người lại cao Mắt tinh anh sáng như sao Bộ lông óng mượt phô màu đỏ hung Trông nai đẹp đẽ vô cùng Có tên Nai Đẹp khắp vùng quanh đây. Nai em lông xám phủ đầy Cũng cao và lại cũng gầy như anh Nhưng kém cỏi, chẳng khôn lanh Có tên Nai Xám quả tình đúng thay.
07/10/2017(Xem: 15152)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu, Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm Giờ đây học vấn uyên thâm Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương Bao nhiêu đệ tử bốn phương Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.
02/10/2017(Xem: 13036)
Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
02/10/2017(Xem: 11352)
Nhìn cây lúa, quằng bông đầy nhựa sống Cây cải xanh, trái trỉu hạt trên cành Một hạt thôi, chăm bón tốt tươi xanh Trăm, ngàn hột đem về mùa thu hoạch
01/10/2017(Xem: 12127)
Bửa Tiệc Hồi Sinh, tập thơ cuối cùng của Thầy Nguyên Kim