Trong tầm tay (thơ)

27/09/201406:43(Xem: 17275)
Trong tầm tay (thơ)





blank



blank








Chạy Trốn Cái Bóng.

“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, 
một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. 
Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn 
thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.

“ Một thuở nọ có một người đàn ông bị quấy nhiễu rất nhiều bởi sự thấy cái bóng của chính mình
 và thấy rất khó chịu bởi các bước chân của mình đến độ ông ta quyết định loại bỏ cả hai thứ ấy. 
Phương pháp thoát ra của ông là chạy trốn chúng, vì thế ông đứng lên và chạy. Nhưng cứ mỗi lần ông 
đặt chân xuống thì lại có một bước chân khác và cái bóng của ông lại nhanh chóng đuổi theo kịp. 
Ông đổ tội cho sự thất bại của mình là không chạy đủ nhanh để thoát ly cai bóng. Do vì thế ông chạy
 càng lúc càng nhanh cho đến cuối cùng ông ngã lăn ra chết. Người đàn ông này không nhận thức được rằng
 nếu ông chỉ cần tìm ra một bóng mát nào đó thì cái bóng của ông sẽ lập tức biến mất, và nếu ông ngồi xuống
 một cách yên lặng thì sẽ không có bước chân nào nữa.” 

Câu chuyện này minh họa một cách rất khôi hài sự kiện rằng tất cả mọi chiến thuật của chúng ta nhằm tìm 
sự thanh tịnh bằng cách bỏ chạy trốn mọi chuyện đều không hữu hiệu. Thiền định nghĩa là tìm ra cái chỗ có 
bóng mát, yên lặng ở đó chúng ta không còn phải bỏ chạy trốn những cái bóng và những bước chân nữa. 
Thật ra, '' tìm ra cái chỗ có bóng mát '' cũng chỉ là một lối nói, khi bạn thôi chạy trốn, nhận chân ra thực tại, 
bạn sống trọn vẹn với thực tại, đó là chính là sống thiền.

- Khi tâm an tịnh tức là nó đang ở trong điều kiện bình thường, một khi tâm giao động thì tư tưởng hình thành.
 Hạnh phúc hay đau khổ là một phần của loại tâm năng động này, bất an và tham ái cũng được hình thành như thế.
 Nếu bạn không hiểu rõ sự giao động của tâm, bạn sẽ luôn là cái bóng săn đuổi đàng sau tư tưởng. Tư tưởng hình thành, bạn đồng hóa với chúng theo thói quen và trở thành nạn nhân của chúng.


Ta hoài chạy trốn chính mình
Nên đà bao kiếp gập ghềnh sông mê.


__(())__


blank


Trong Tầm Tay 

Có đâu miền giải thoát
Ở phía bên kia đời.
Bây chừ không an lạc
Chắc gì mai thảnh thơi ?

Đâu có đời an vui
Khi vùi trong tham muốn
Trong vui chứa ngậm ngùi
Hiểu ra, chừng đã muộn!

Sống một ngày không rộn
Nếm.. giá trị một ngày
Khi lòng không xáo trộn
Là Sống từng phút, giây. 

Sống hiền như cỏ cây
Buông ưu phiền, oán hận
Thoáng chốc hồn mây bay
Rong chơi ngoài vướng bận.

- Người Trí nương kề cận
Mồi thắp ngọn đèn tâm
Mặc trăng tàn, nguyệt tận
Bước về quê âm thầm.

Sống trả màu cho sắc
Trả tiếng về âm thanh..
Trả muôn điều, vạn sự
Cho các Pháp vận hành.

Cứ mở to đôi mắt
Lòng tĩnh lặng hồ thu
Tâm vẫn ngồi với cảnh
Như ngồi nơi không hư..

Sống an vui, Tỉnh thức
Trọn vẹn với hôm nay
Là sống đời ý nghĩa
Hạnh phúc trong tầm tay.


Thích Tánh Tuệ
Bodhgaya INDIA - 2 2012

blank

blank


blank


blank

Hình ảnh khóa tu học hai ngày 20 & 21- Sept -2014 tại Trung Tâm Phật giáo Chùa Vạn Phước 
Mira Mesa, San Diego, California.


blank


blank


blank


blank


blank

blank


blank


blank


blank


blank


blank


blank

blank


blank


blank


blank


blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2015(Xem: 13449)
Phố còn cổ đến bao năm Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh Dòng trôi lưu bóng biệt tình Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.
11/03/2015(Xem: 23152)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.
10/03/2015(Xem: 18689)
Cuộc đời có lúc thịnh suy Được thua khinh trọng cũng tùy người thôi Buồn chi những chuyện xa xôi Giận chi sự việc qua rồi đã lâu Tội gì thức trắng đêm thâu Xả buông tất cả buồn rầu tiêu tan Để cho tâm trí bình an
10/03/2015(Xem: 15977)
Nắng theo triền núi về chiều, Trời cao mây trắng, phiêu diêu nhẹ nhàng. Mai rừng rực rỡ ánh vàng, Đào hồng vài đốm, qua làn khói sương. Trời xuân tạo cảnh vấn vương, Bỗng nghe theo gió tiếng chuông gọi về,
10/03/2015(Xem: 13763)
Nếu khi nào bạn thấy buồn phiền Nên hiểu rằng đó lẽ tự nhiên Đời có lúc chìm, có lúc nổi Vũ trụ mênh mông, trãi vô biên
05/03/2015(Xem: 17886)
Nếu đủ nhân duyên mọi việc thành Những điều rắc rối sẽ qua nhanh Để tâm thanh tịnh lo tu tập Giữ vững niềm tin với hạnh lành
03/03/2015(Xem: 22880)
Ngày mai tiễn biệt Chị đi Về miền đất lạnh biệt li muôn đời Trần gian ở lại Anh ơi! Tình người con Phật bên đời nắng mưa Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Hằng Vang nốt nhạc đạo đời thủy chung Hợp tan trong cõi vô cùng Như “Lời Sám Nguyện” thiên thu lối về
03/03/2015(Xem: 14650)
Sau lưng con có Mẹ hiền Lặng thầm chiếc bóng chao nghiêng với đời… Nào cần năm tháng thảnh thơi Quên mình tất tả vẫn cười nhẹ tênh Chân con lối phẳng đường êm Niềm vui ẩn giấu nửa đêm một mình…
02/03/2015(Xem: 21449)
Cảm ơn những tháng mùa Đông Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai Cảm ơn thất bại, đắng cay Để cười mãn nguyện hôm nay công thành Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành Để ta dấn bước thực hành, trải qua.. Cảm ơn lời lẽ xót xa Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
02/03/2015(Xem: 12644)
Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc Tiếng thở than, oán trách đất trời Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi