Trong tầm tay (thơ)

27/09/201406:43(Xem: 16169)
Trong tầm tay (thơ)





blank



blank








Chạy Trốn Cái Bóng.

“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, 
một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. 
Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn 
thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.

“ Một thuở nọ có một người đàn ông bị quấy nhiễu rất nhiều bởi sự thấy cái bóng của chính mình
 và thấy rất khó chịu bởi các bước chân của mình đến độ ông ta quyết định loại bỏ cả hai thứ ấy. 
Phương pháp thoát ra của ông là chạy trốn chúng, vì thế ông đứng lên và chạy. Nhưng cứ mỗi lần ông 
đặt chân xuống thì lại có một bước chân khác và cái bóng của ông lại nhanh chóng đuổi theo kịp. 
Ông đổ tội cho sự thất bại của mình là không chạy đủ nhanh để thoát ly cai bóng. Do vì thế ông chạy
 càng lúc càng nhanh cho đến cuối cùng ông ngã lăn ra chết. Người đàn ông này không nhận thức được rằng
 nếu ông chỉ cần tìm ra một bóng mát nào đó thì cái bóng của ông sẽ lập tức biến mất, và nếu ông ngồi xuống
 một cách yên lặng thì sẽ không có bước chân nào nữa.” 

Câu chuyện này minh họa một cách rất khôi hài sự kiện rằng tất cả mọi chiến thuật của chúng ta nhằm tìm 
sự thanh tịnh bằng cách bỏ chạy trốn mọi chuyện đều không hữu hiệu. Thiền định nghĩa là tìm ra cái chỗ có 
bóng mát, yên lặng ở đó chúng ta không còn phải bỏ chạy trốn những cái bóng và những bước chân nữa. 
Thật ra, '' tìm ra cái chỗ có bóng mát '' cũng chỉ là một lối nói, khi bạn thôi chạy trốn, nhận chân ra thực tại, 
bạn sống trọn vẹn với thực tại, đó là chính là sống thiền.

- Khi tâm an tịnh tức là nó đang ở trong điều kiện bình thường, một khi tâm giao động thì tư tưởng hình thành.
 Hạnh phúc hay đau khổ là một phần của loại tâm năng động này, bất an và tham ái cũng được hình thành như thế.
 Nếu bạn không hiểu rõ sự giao động của tâm, bạn sẽ luôn là cái bóng săn đuổi đàng sau tư tưởng. Tư tưởng hình thành, bạn đồng hóa với chúng theo thói quen và trở thành nạn nhân của chúng.


Ta hoài chạy trốn chính mình
Nên đà bao kiếp gập ghềnh sông mê.


__(())__


blank


Trong Tầm Tay 

Có đâu miền giải thoát
Ở phía bên kia đời.
Bây chừ không an lạc
Chắc gì mai thảnh thơi ?

Đâu có đời an vui
Khi vùi trong tham muốn
Trong vui chứa ngậm ngùi
Hiểu ra, chừng đã muộn!

Sống một ngày không rộn
Nếm.. giá trị một ngày
Khi lòng không xáo trộn
Là Sống từng phút, giây. 

Sống hiền như cỏ cây
Buông ưu phiền, oán hận
Thoáng chốc hồn mây bay
Rong chơi ngoài vướng bận.

- Người Trí nương kề cận
Mồi thắp ngọn đèn tâm
Mặc trăng tàn, nguyệt tận
Bước về quê âm thầm.

Sống trả màu cho sắc
Trả tiếng về âm thanh..
Trả muôn điều, vạn sự
Cho các Pháp vận hành.

Cứ mở to đôi mắt
Lòng tĩnh lặng hồ thu
Tâm vẫn ngồi với cảnh
Như ngồi nơi không hư..

Sống an vui, Tỉnh thức
Trọn vẹn với hôm nay
Là sống đời ý nghĩa
Hạnh phúc trong tầm tay.


Thích Tánh Tuệ
Bodhgaya INDIA - 2 2012

blank

blank


blank


blank

Hình ảnh khóa tu học hai ngày 20 & 21- Sept -2014 tại Trung Tâm Phật giáo Chùa Vạn Phước 
Mira Mesa, San Diego, California.


blank


blank


blank


blank


blank

blank


blank


blank


blank


blank


blank


blank

blank


blank


blank


blank


blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2019(Xem: 12778)
Cuối tháng bảy....vía Địa Tang Vương Bồ tát, Giáo chủ U Minh nguyện cứu độ chúng sinh. Cửu Hoa Sơn nơi thể hiện ...tâm linh " Không thành Phật Quả ......địa ngục chưa trống "
28/08/2019(Xem: 27061)
Bác Đào Văn Bình vừa gởi cho con một bài nhạc Phật mà bác đã sáng tác từ trong Trại Tù Hà Tây (Bắc Việt). Trước tấm chân tình đó, con viết lên bài thơ: Tịnh Độ Nằm Ở Trong Ta xin kính tặng bác và luôn xem bác như là một thiện tri thức trên con đường tu tập. Con: TT Tịnh Độ chẳng phải đâu xa Tâm ta thanh tịnh thấy ra rõ ràng Dù trong tù ngục bất an Vẫn không nhuốm bụi trần gian não phiền
27/08/2019(Xem: 20090)
Làm thế nào để hình dung về Phạm Công Thiện? Một lần tôi đã tự hỏi mình như thế. Và ngay lập tức trước mắt tôi hiện ra một cặp kính cận dày cộm và chòm tóc trắng phất phơ… Có lẽ, nếu vẽ vài nét trên giấy kiểu tốc hoạ thì thế như dường là đủ. Không, chưa đủ. Vậy thì nghe thêm giọng nói Nam bộ đặc biệt của anh. Hay là thêm khuôn mặt tròn, và đôi mắt thơ ngây…
27/08/2019(Xem: 22867)
Tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, người vừa ra mắt tập thơ thứ 13, “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,” hôm 24 tháng 8 năm 2019, tại một quán cà phê trong vùng Little Saigon. Trông anh gầy đi sau nhiều lần giải phẫu tim và phải nằm tại viện điều dưỡng để được chăm sóc sức khỏe chu đáo hơn. Nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không hề suy suyển dù đôi mắt ngày càng ẩn kín sâu hơn trong cặp kính dày cộm. Cầm tập thơ mới tinh còn nóng hổi mà anh tặng, đang nhìn chầm chập vào hình b
26/08/2019(Xem: 12531)
Đường trần vạn lối ta đi. Bền tâm vững trí chẳng gì ngại lo. Tâm không vạn vật thanh nhàn, Bước chân an lạc thắm tràng hư không. Thấy thì ta rõ tận lòng, Tâm ta là Phật sáng trong cõi trần.
25/08/2019(Xem: 11722)
Duyên trần thúc đẩy đến nơi này, Khổ luỵ sầu đau cứ mãi quay Lận đận bơ vơ bao mộng mị Lênh đênh lạc lõng bấy mơ lay
25/08/2019(Xem: 10406)
Kính bạch Thầy, theo tin tức của ngươi-viet. com: Một phụ nữ gốc Việt giết hai đứa con gái ở Ontario, Nam Cali. Một lần nữa thật khủng khiếp khi con đọc tin này. Con xin phép mượn hai câu đầu của PT Diệu Đạo đã cẩn hoạ bài: Bồ Tát Thầm Lặng để viết tiếp vài dòng thơ kính gởi Thầy và không quên cảm tạ PT Diệu Đạo từ Pháp Quốc. "Ngước mặt lên hỏi trời cao Cớ sao mẹ lại lòng nào bỏ con? "
24/08/2019(Xem: 12313)
Thành kính ngưỡng vị Bồ Tát: Nguyễn Văn Lâm đã cứu mạng gần một trăm trẻ bị bỏ rơi tại Việt Nam. Dứt tình mẹ bỏ con rơi Đau thương nhìn trẻ giữa đời bơ vơ Tội chi những trẻ dại khờ Mà người mẹ lại hửng hờ vô tâm
21/08/2019(Xem: 16989)
Một đoàn đông toàn thương gia Dự trù vượt biển đi xa buôn hàng Tìm đường sinh sống lang thang Lộ trình đoàn phải băng ngang cánh đồng
21/08/2019(Xem: 10935)
Duyên lành thấm đạo bước chân nguyên Sách tấn chuyên tâm dứt não phiền Trầm tỉnh thoáng nhìn cơn mộng ảo Giải trừ duyên phận chốn tình duyên