Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

26/09/201414:30(Xem: 16369)
Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

Tâm Nhiên

 

CÕI THƠ HUYỀN MỘNG ĐÓ

Kính tặng thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót

Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng

Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá

Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không

 

Không mà có khi lòng buông bỏ hết

Thì thong dong là cái được của Huyền

Kinh lời vàng* vọng Ngàn xưa hương bối*

Chợt bừng ra vi diệu nghĩa uyên nguyên

 

Miền sương trắng* lặng hồn sâu trầm tịch

Tình non thiêng hiển lộ cái vĩnh hằng

Cầm rất khẽ làn hương khuya mới mẻ

Nghe ngoài kia ai Chèo vỡ sông trăng*

 

Về ngõ hạnh Hành hương tâm linh* nọ

Gió muôn trùng không dấu vết thơ bay

Ồ Đá trắng chiêm bao* thành thực tại

Cõi thi ca bát ngát giữa phương này

 

Tâm Nhiên

* Thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

HUYỀN KHÔNG SƠN THƯỢNG

 

 

Mờ sương khói quyện trên đồi núi

Lữ khách về thăm chốn non xa

Huyền Không Sơn Thượng ồ diễm tuyệt

Về đây như về tới quê nhà

 

Xả buông xuống hết bên ghềnh đá

Rung động hồ xanh cảnh thanh bình

Nghe chim suối hót hòa hoa cỏ

Trăng ngàn bàng bạc giữa lung linh

 

Ngưng thần lặng nắm cây tâm bút

Vẽ một trời thơ ngát phiêu nhiên

Nghiêng hồn bay vút cô phong đỉnh

Chạm đáy thiên thu cõi nhiệm huyền

 

Dạo gót quanh sườn Am Mai Trúc

Ven rừng tịch mịch lối thanh lương

Bước chiều phiêu lãng ngàn mây trắng

Lặng cảm điều chi quá diệu thường

 

Tâm Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2011(Xem: 13722)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18709)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 15747)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
11/01/2011(Xem: 14749)
Hôm ấy vào ngày hoa sen nở, Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao? Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng...
05/01/2011(Xem: 13705)
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ, Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng. Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ, Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian. Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá, Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an. Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
05/01/2011(Xem: 18849)
Kinh điển lưu truyền tám vạn tư Học hành không thiếu cũng không dư Năm nay tính lại chừng quên hết Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ
05/01/2011(Xem: 12871)
sỏi đá vun lên mấy cội tòng, đất trời ai biết có ai không?
04/01/2011(Xem: 14982)
Tôi nghe một cõi tâm tư Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian Tôi nghe một cõi âm vang Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha Một thời dĩ vãng đi qua Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần Phong trần mấy độ thương thân Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi Khi cao cao vút lưng đồi
04/01/2011(Xem: 16122)
Bữa hôm nay mặt trời đi ngủ sớm Nắng nhẹ rơi vàng vọt kéo nương chiều Đẩy lưng trời nhè nhẹ gió hiu hiu Nắng gát đầu non ngập ngừng chưa muốn tắt
04/01/2011(Xem: 15715)
Cho khoai tây, gừng, đậu xanh, măng non, muối, bột ngọt, đường, gừng vào một cái thố, trộn đều rồi ép nhẹ thành miếng hình chữ nhật dày 1.5cm.