Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

26/09/201414:30(Xem: 15466)
Cõi thơ huyền mộng đó (thơ)

Tâm Nhiên

 

CÕI THƠ HUYỀN MỘNG ĐÓ

Kính tặng thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót

Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng

Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá

Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không

 

Không mà có khi lòng buông bỏ hết

Thì thong dong là cái được của Huyền

Kinh lời vàng* vọng Ngàn xưa hương bối*

Chợt bừng ra vi diệu nghĩa uyên nguyên

 

Miền sương trắng* lặng hồn sâu trầm tịch

Tình non thiêng hiển lộ cái vĩnh hằng

Cầm rất khẽ làn hương khuya mới mẻ

Nghe ngoài kia ai Chèo vỡ sông trăng*

 

Về ngõ hạnh Hành hương tâm linh* nọ

Gió muôn trùng không dấu vết thơ bay

Ồ Đá trắng chiêm bao* thành thực tại

Cõi thi ca bát ngát giữa phương này

 

Tâm Nhiên

* Thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

HUYỀN KHÔNG SƠN THƯỢNG

 

 

Mờ sương khói quyện trên đồi núi

Lữ khách về thăm chốn non xa

Huyền Không Sơn Thượng ồ diễm tuyệt

Về đây như về tới quê nhà

 

Xả buông xuống hết bên ghềnh đá

Rung động hồ xanh cảnh thanh bình

Nghe chim suối hót hòa hoa cỏ

Trăng ngàn bàng bạc giữa lung linh

 

Ngưng thần lặng nắm cây tâm bút

Vẽ một trời thơ ngát phiêu nhiên

Nghiêng hồn bay vút cô phong đỉnh

Chạm đáy thiên thu cõi nhiệm huyền

 

Dạo gót quanh sườn Am Mai Trúc

Ven rừng tịch mịch lối thanh lương

Bước chiều phiêu lãng ngàn mây trắng

Lặng cảm điều chi quá diệu thường

 

Tâm Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/09/2016(Xem: 11551)
Nơi vùng tịnh xá Kỳ Hoàn Gió trời nhẹ thổi, mây ngàn êm trôi Gốc cây cổ thụ trên đồi Sa Môn bốn vị cùng ngồi chuyện chơi Hỏi điều chi sướng tuyệt vời? Điều chi hạnh phúc theo người trần gian?
08/09/2016(Xem: 15313)
Hãy thứ tha cho đời bớt khổ Đừng thô lổ với kẻ ta thương Chớ vấn vương cho thêm gánh nặng Bao sân hận làm nát lòng ta.
07/09/2016(Xem: 30104)
Vào năm 2003 khi thảo Vạn Hữu Trường Ca được nửa chừng, bèn nghĩ có lẽ dừng lại để sau này sẽ tiếp để đi vào Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trước, và mọi thể dạng mang sắc thái tình tự, dân tộc, quê hương, nhân sinh, mọi ngõ ngách cuộc đời và nhân thế, các sự kiện diễn ra, nghe tiếng kêu đồng loại,... đã hơn 34 năm qua, dĩ nhiên là văn vần, còn văn xuôi thì ít bởi ít khả năng vốn liếng thiên tư. Đến nay đã gần 1,700 bài khác nhau (một ngàn bảy trăm). Hai tuần trước chợt nhớ Vạn Hữu Trường Ca còn dang dở, dành vài ngày đi nốt và hoàn tất.
03/09/2016(Xem: 15687)
Một buổi sáng tinh khôi, Hoa lá hái trên đồi, Bà lão thong dong bước, Tâm lặng miệng mỉm cười
03/09/2016(Xem: 12577)
Biển ô nhiễm dân tôi tìm đất sống Thảm cảnh này quặn thắt tận tim gan Phá môi trường đến cả sự bình an Bao khốn khổ bao cảnh đời đói khát.
03/09/2016(Xem: 12241)
Quê hương muôn đời mãi nhớ thương Tiền nhân dựng nước đổ máu xương Ơn nước đời đời xin đáp trả Tình người sâu đậm đẹp ngàn phương
01/09/2016(Xem: 11791)
Giả dạng làm sư che mắt người Xin tiền bá tánh hưởng thụ đời Nghiệp báo muôn trùng sao trả hết Địa ngục đang chờ khắp mọi nơi
01/09/2016(Xem: 10386)
Niết Bàn chẳng có ở cõi trên Đừng cầu van vái mãi mong lên Mò trăng dưới nước thêm mệt xác Tuỳ duyên mà sống đạo còn hơn
31/08/2016(Xem: 11893)
Đời ta có một quê hương Quê hương nội tại dễ thương vô cùng Nhiều năm mà vẫn lạnh lùng Bây chừ nhớ lại lòng mừng như điên
30/08/2016(Xem: 16008)
Tứ phương hội lại một nhà, Nghe lời giáo huấn bao la Quý Thầy. Bóng hình Sư Trưởng đâu đây, Chúng con giới tử, hôm nay tựu về.