Tôn thờ Mẹ yêu (thơ)

10/09/201404:57(Xem: 14911)
Tôn thờ Mẹ yêu (thơ)



me-con-02Tôn thờ Mẹ yêu

 
Đời người, dù hết trăm năm
Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu
Đời người, trả lại phù du
Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu
Vai này cõng Mẹ nâng niu
Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già
Dẫu rằng cát bụi Ta Bà
Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
Nhưng Mẹ hơn bạc hơn vàng
Hơn non biển rộng, hơn ngàn minh châu
Mẹ là một cõi nhiệm mầu
Không gì so sánh cơ cầu Mẹ ơi
Từ khi con khóc chào đời
Đến nay lặng khóc hết lời Mẹ thương
Nhìn trông bóng Mẹ mờ sương
Hương thờ quyện khói vương vương nghĩa tình
Công ơn của Mẹ quang minh
Công đức của Mẹ lung linh đất trời
Mẹ đi, bóng ngã lưng đồi
Con về, thầm đếm cút côi xế chiều
Mẹ đi, từ tạ yêu kiều
Con về, thắp đốm quạnh hiu xa mờ
Nhiều đêm gọi Mẹ trong mơ
Ngàn năm con vẫn tôn thờ Mẹ yêu.
 
09-9-2014
Xin viết thêm một bài về Mẹ.
TNT Mặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 43505)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.