Tri ân Thầy Bổn Sư (thơ)

06/09/201419:16(Xem: 20864)
Tri ân Thầy Bổn Sư (thơ)


Thien_Su_2


Tri Ân Thầy Bổn Sư



Cuộc đời sóng vỗ Đại đao

Lời cha dạy bảo, con nào có quên

Người cha đức rộng lại hiền

Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm

Tiền tài danh vọng chẳng cần

Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh

Hào quang tỏa sáng xung quanh

Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân

Tọa thiền phóng điển An lành

Như như bất động, bóng Người từ bi

Ung dung giảng Pháp tư nghì

Truyền trao Phật pháp, duy trì châm ngôn

Lời cha dạy bảo ôn tồn

Khiến con xúc động, lệ trào tuôn rơi

Giúp con tỏ hiểu đạo, đời

Lời cha chỉ bảo giúp đời con tươi

Đặt tên con rõ tình người

Hiền lành, hỷ xả để đời thêm vui

Nhớ cha lòng dạ bùi ngùi

Giận mình nghiệp nặng chẳng gần được cha

Tuy rằng con ở nơi xa

Nhưng lòng con chẳng xa cha lúc nào

Những lời cha mãi thì thào

Luôn luôn nhắc nhở, ru vào tai con

Lời cha quả thật châm ngôn

Phương châm lẽ sống, giúp con sửa mình!

Hiền Hỷ con Kính Tặng Thầy Bổn Sư Thích Thông Giác

Nhân ngày Father’s Day 7/9/2014



Cuộc đời Hiền Hỷ ngày gặp được Thầy Bổn Sư Thích Thông Giác là lúc đang ngập tràn khổ đau và thất vọng. Thầy đã chỉ dạy và mở cho con một suy nghĩ và một hướng đi mới với việc ban cho một pháp danh: Hiền Hỷ, Hiền lành và Hỷ xả cho đời thêm vui. Từ ngày đó, tên Hiền Hỷ đã đi sâu vào đời sống nội tâm và cũng là kim chỉ nam cho Hiền Hỷ sống sao xứng đáng với ý nghĩa tên mà Bổn Sư đã đặt cho mình. Để đền đáp phần nào công ơn dạy bảo của Bổn Sư, nhân ngày Hiền Phụ năm nay 2014 Hiền Hỷ xin kính tặng Thầy Bổn Sư bài thơ “Tri Ân Bổn Sư”để nói lên lòng biết ơn và cảm tạ.

Kính chúc Bổn Sư Pháp Thể an khang trên con đường Hoằnh Dương Chánh Pháp.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2015(Xem: 13761)
Phố còn cổ đến bao năm Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh Dòng trôi lưu bóng biệt tình Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.
11/03/2015(Xem: 23582)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.
10/03/2015(Xem: 18739)
Cuộc đời có lúc thịnh suy Được thua khinh trọng cũng tùy người thôi Buồn chi những chuyện xa xôi Giận chi sự việc qua rồi đã lâu Tội gì thức trắng đêm thâu Xả buông tất cả buồn rầu tiêu tan Để cho tâm trí bình an
10/03/2015(Xem: 16014)
Nắng theo triền núi về chiều, Trời cao mây trắng, phiêu diêu nhẹ nhàng. Mai rừng rực rỡ ánh vàng, Đào hồng vài đốm, qua làn khói sương. Trời xuân tạo cảnh vấn vương, Bỗng nghe theo gió tiếng chuông gọi về,
10/03/2015(Xem: 13815)
Nếu khi nào bạn thấy buồn phiền Nên hiểu rằng đó lẽ tự nhiên Đời có lúc chìm, có lúc nổi Vũ trụ mênh mông, trãi vô biên
05/03/2015(Xem: 17940)
Nếu đủ nhân duyên mọi việc thành Những điều rắc rối sẽ qua nhanh Để tâm thanh tịnh lo tu tập Giữ vững niềm tin với hạnh lành
03/03/2015(Xem: 23122)
Ngày mai tiễn biệt Chị đi Về miền đất lạnh biệt li muôn đời Trần gian ở lại Anh ơi! Tình người con Phật bên đời nắng mưa Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Hằng Vang nốt nhạc đạo đời thủy chung Hợp tan trong cõi vô cùng Như “Lời Sám Nguyện” thiên thu lối về
03/03/2015(Xem: 14690)
Sau lưng con có Mẹ hiền Lặng thầm chiếc bóng chao nghiêng với đời… Nào cần năm tháng thảnh thơi Quên mình tất tả vẫn cười nhẹ tênh Chân con lối phẳng đường êm Niềm vui ẩn giấu nửa đêm một mình…
02/03/2015(Xem: 21508)
Cảm ơn những tháng mùa Đông Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai Cảm ơn thất bại, đắng cay Để cười mãn nguyện hôm nay công thành Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành Để ta dấn bước thực hành, trải qua.. Cảm ơn lời lẽ xót xa Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
02/03/2015(Xem: 12988)
Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc Tiếng thở than, oán trách đất trời Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi