Thơ Lục Bát

04/09/201417:13(Xem: 13363)
Thơ Lục Bát

lotus_5Thơ lục bát

của Tâm Không Vĩnh Hữu



  • Gửi nhớ

    Khơi xa gọi nhớ rừng già
    Sóng triền miên vỗ ngân nga nhạc buồn
    Chia lìa từ lúc mới thương
    Gửi sông ra biển trầm rừng hương bay.







  • Sóng lòng

    Phập phồng sóng vỗ mùa đông
    Dập dồn sóng lớn rung lòng ai đau
    Thương vai áo mẹ bạc màu
    Tay cha thô ráp dãi dầu nuôi con!




  • Bao giờ?

    Nẩy bung một nụ yêu tình
    Trắng trong trang sách nguyên lành bâng khuâng
    Nụ cười hòa lệ rưng rưng
    Nay là thủy. Bao giờ chung? Im lìm.



  • Kiếp hoa

    Ngàn hoa rụng, ngàn hoa khai
    Hôm qua thơm nức, ngày mai xuống đường
    Trôi ra biển, về với rừng
    Dòng đời đùn đẩy không ngừng kiếp hoa.



  • Nghiệp bút

    Đầu tay tay gối nâng đầu
    Đêm nghe mệt mỏi trút sầu đầu chân
    Nghiệp dầy duyên bén bút văn
    Sớm mai vùng dậy lăng xăng chợ đời.



  • Cõi trọ

    Đời người mờ tỏ như trăng
    Trần gian cõi trọ nợ nần lê thê
    Đất cha vườn tổ chưa về
    Bóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màng
    Nấp nương dưới ánh đạo vàng
    Ngày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua...



  • Nhân và chia

    Cuộc đời nghiệt ngã nhân đôi
    Âm thầm năm tháng nàng, tôi chia đều
    Yêu nhau thấy nhẹ tênh hều
    Ghét nhau thấy quá chán phèo đau thương!



  • Lục Căn

    Lắng nghe rơi hạt bụi trần
    Lặng nhìn sợi tóc ngoài sân giỡn đùa
    Hương thầm ai gửi gió đưa
    Xòe tay đã thấy ý vừa nhấp môi.



  • Trôi

    Ngày trôi, trôi, lại một ngày
    Sương tan, sấm tắt, hàng cây lá vàng
    Quên rồi dĩ vãng khóc than
    Ngày mai cười cất một tràng đón xuân!


lotus_7

















Chùm thơ lục bát của Tâm Không Vĩnh Hữu




  • Tiễn và đón

    Bình minh tiễn bóng hoàng hôn
    Nhân duyên tiễn bóng cô đơn trôi dài
    Con tim đón nhịp mệt nhoài
    Tình yêu đón tháng năm dài phiêu du.




  • Tắm mát

    Trần gian lửa ngục đêm ngày
    Vươn ngoi, vùng vẫy, bừa cày, xới vun...
    Tình người như những dòng sông
    Ta về tắm mát đếm đong nụ cười.




  • Tử Sinh

    Khóc cười với chuyện tử sinh
    Chát bùi đắng ngọt cũng đành nếm môi
    Tàn cơn gió lộng một đời
    Chết như đã sống, sống trôi chết mòn
    Một ngày buông xả thiệt hơn
    Hai bờ sinh tử chỉ còn trống trơ.




  • Thổn thức thơ

    Ngàn xưa sông chảy miệt mài
    Thăng trầm thế sự u hoài rong rêu
    Gió lùa lăng tẩm tịch liêu
    Cỏ reo hòa tiếng chim kêu ru hồn
    Thuyền trôi réo rắt tiếng đờn
    Tỳ bà thổn thức khơi nguồn thi ca...




  • Quà

    Từ con tim gửi nồng nàn
    Hâm cho ấm áp đôi bàn chân đen
    Từ con tim gửi hương sen
    Ướp cho thơm ngát mông mênh cuộc tình.




  • Danh hiệu 18 vị La Hán

    Thác Tháp, Thám Thủ, Khai Tâm
    Hỷ Khánh, Tĩnh Tọa ngồi gần Ba Tiêu
    Tiếu Sư, Tọa Lộc vui nhiều
    Trường Mi lất phất khều khều Hàng Long
    Bố Đại, Khoái Nhĩ đi rong
    Trầm Tư bên cạnh Kháng Môn chổi chà
    Kỵ Tượng mời đón Quá Giang
    Phục Hổ, Cử Bát đăng đàn độ sinh!




  • Bóng đè

    Hình hài mảnh khảnh dấu yêu
    Cuốn theo gió chướng liêu xiêu chưa về
    Tâm linh thanh khiết e dè
    Hành trình vượt thoát bóng đè lên tim.




  • Tìm Thơ

    Bay lên lượn xuống với trời
    Ruộng khô bãi đáp giữa đời lo toan
    Ngập đầu ảo vọng giàu sang
    Tìm thơ, chỉ thấy nén vàng chóe khô.




Tâm Không Vĩnh Hữu

LIÊN HỆ: VĨNH HỮU

69 NGUYỄN THÁI HỌC NHA TRANG- ĐT:0902010763

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2011(Xem: 13355)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 12000)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17666)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15625)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14986)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 15086)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13784)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21182)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 13288)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14637)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!