Thơ Lục Bát

04/09/201417:13(Xem: 13493)
Thơ Lục Bát

lotus_5Thơ lục bát

của Tâm Không Vĩnh Hữu



  • Gửi nhớ

    Khơi xa gọi nhớ rừng già
    Sóng triền miên vỗ ngân nga nhạc buồn
    Chia lìa từ lúc mới thương
    Gửi sông ra biển trầm rừng hương bay.







  • Sóng lòng

    Phập phồng sóng vỗ mùa đông
    Dập dồn sóng lớn rung lòng ai đau
    Thương vai áo mẹ bạc màu
    Tay cha thô ráp dãi dầu nuôi con!




  • Bao giờ?

    Nẩy bung một nụ yêu tình
    Trắng trong trang sách nguyên lành bâng khuâng
    Nụ cười hòa lệ rưng rưng
    Nay là thủy. Bao giờ chung? Im lìm.



  • Kiếp hoa

    Ngàn hoa rụng, ngàn hoa khai
    Hôm qua thơm nức, ngày mai xuống đường
    Trôi ra biển, về với rừng
    Dòng đời đùn đẩy không ngừng kiếp hoa.



  • Nghiệp bút

    Đầu tay tay gối nâng đầu
    Đêm nghe mệt mỏi trút sầu đầu chân
    Nghiệp dầy duyên bén bút văn
    Sớm mai vùng dậy lăng xăng chợ đời.



  • Cõi trọ

    Đời người mờ tỏ như trăng
    Trần gian cõi trọ nợ nần lê thê
    Đất cha vườn tổ chưa về
    Bóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màng
    Nấp nương dưới ánh đạo vàng
    Ngày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua...



  • Nhân và chia

    Cuộc đời nghiệt ngã nhân đôi
    Âm thầm năm tháng nàng, tôi chia đều
    Yêu nhau thấy nhẹ tênh hều
    Ghét nhau thấy quá chán phèo đau thương!



  • Lục Căn

    Lắng nghe rơi hạt bụi trần
    Lặng nhìn sợi tóc ngoài sân giỡn đùa
    Hương thầm ai gửi gió đưa
    Xòe tay đã thấy ý vừa nhấp môi.



  • Trôi

    Ngày trôi, trôi, lại một ngày
    Sương tan, sấm tắt, hàng cây lá vàng
    Quên rồi dĩ vãng khóc than
    Ngày mai cười cất một tràng đón xuân!


lotus_7

















Chùm thơ lục bát của Tâm Không Vĩnh Hữu




  • Tiễn và đón

    Bình minh tiễn bóng hoàng hôn
    Nhân duyên tiễn bóng cô đơn trôi dài
    Con tim đón nhịp mệt nhoài
    Tình yêu đón tháng năm dài phiêu du.




  • Tắm mát

    Trần gian lửa ngục đêm ngày
    Vươn ngoi, vùng vẫy, bừa cày, xới vun...
    Tình người như những dòng sông
    Ta về tắm mát đếm đong nụ cười.




  • Tử Sinh

    Khóc cười với chuyện tử sinh
    Chát bùi đắng ngọt cũng đành nếm môi
    Tàn cơn gió lộng một đời
    Chết như đã sống, sống trôi chết mòn
    Một ngày buông xả thiệt hơn
    Hai bờ sinh tử chỉ còn trống trơ.




  • Thổn thức thơ

    Ngàn xưa sông chảy miệt mài
    Thăng trầm thế sự u hoài rong rêu
    Gió lùa lăng tẩm tịch liêu
    Cỏ reo hòa tiếng chim kêu ru hồn
    Thuyền trôi réo rắt tiếng đờn
    Tỳ bà thổn thức khơi nguồn thi ca...




  • Quà

    Từ con tim gửi nồng nàn
    Hâm cho ấm áp đôi bàn chân đen
    Từ con tim gửi hương sen
    Ướp cho thơm ngát mông mênh cuộc tình.




  • Danh hiệu 18 vị La Hán

    Thác Tháp, Thám Thủ, Khai Tâm
    Hỷ Khánh, Tĩnh Tọa ngồi gần Ba Tiêu
    Tiếu Sư, Tọa Lộc vui nhiều
    Trường Mi lất phất khều khều Hàng Long
    Bố Đại, Khoái Nhĩ đi rong
    Trầm Tư bên cạnh Kháng Môn chổi chà
    Kỵ Tượng mời đón Quá Giang
    Phục Hổ, Cử Bát đăng đàn độ sinh!




  • Bóng đè

    Hình hài mảnh khảnh dấu yêu
    Cuốn theo gió chướng liêu xiêu chưa về
    Tâm linh thanh khiết e dè
    Hành trình vượt thoát bóng đè lên tim.




  • Tìm Thơ

    Bay lên lượn xuống với trời
    Ruộng khô bãi đáp giữa đời lo toan
    Ngập đầu ảo vọng giàu sang
    Tìm thơ, chỉ thấy nén vàng chóe khô.




Tâm Không Vĩnh Hữu

LIÊN HỆ: VĨNH HỮU

69 NGUYỄN THÁI HỌC NHA TRANG- ĐT:0902010763

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/03/2019(Xem: 10248)
Kính dâng Thầy bài thơ sau ngày Thọ Bát Quan Trai tại Tu Viện Quảng Đức Chủ Nhật 10/3/2019 khi được Thầy ban tặng 3 chữ vàng “Ly Sanh Hỷ”. Thầy ban tặng ...ba chữ vàng làm phương thuốc Tiếp nhận mừng vui ....nay hết đoạn trường Mọi việc buông rơi , chẳng mắc chẳng vương Lòng rỗng không vì biết LY SANH HỶ
09/03/2019(Xem: 17249)
Tại trời sinh như vậy! Ông phú hộ kia có 2 người con rể. Con rể cả tên Nho Thông là người thạo chữ nho. Con rể thứ hai tên Chất Phác là một anh nông dân cần cù. Một hôm muốn thử tài 2 con rể, phú hộ bèn bảo 2 người con rể đi thăm ruộng với ông. Đi một đỗi gặp bầy vịt đương lội dưới ao, ông chỉ bầy vịt rồi hỏi 2 người con rể :
07/03/2019(Xem: 17007)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này Coi như bùa phép cầu may: “Nếu thời cơ tới trong tay của mình Đàn bà sẽ chẳng trung trinh Lao vào tội lỗi, ngoại tình, xấu xa!”
07/03/2019(Xem: 16238)
Kính Mừng Sinh nhật Sư Phụ Viên Minh Kính dâng Sư Phụ Ngày cuối cùng trên đất vàng Miến Điện Nhớ làm sao ...Sư Phụ ngụ phương xa Hai giờ bay là gặp.... phải chi mà ! Tiên liệu được ...có thể mừng sinh nhật
07/03/2019(Xem: 16655)
ngày xưa chào mẹ, ta đi mẹ ta thì khóc , ta đi thì cười mười năm rồi lại thêm mười ta về thì khóc, mẹ cười lạ không ông ai thế ? Tôi chào ông mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi ông có gặp thằng con tôi hao hao... tôi nhớ... nó ...người ...như ông. mẹ ta trả nhớ về không trả trăm năm lại bụi hồng... rồi.. đi... ĐỖ TRUNG QUÂN
05/03/2019(Xem: 10162)
Có những lúc Bạn phân vân suy nghĩ Ai là người tốt nhất của đời Ta? Rồi tìm hoài, đối chiếu khắp gần xa Và đáp án, đó là : Người Tri Kỷ.
03/03/2019(Xem: 10422)
Nếu em biết cách nào dùng ái ngữ ! Người người thương ....tai nạn đến ...nhẹ bay Cẩn thận phát ngôn , nhìn trước đoán ngay Đừng chạm đến ...ẩn thân vị Bồ Tát
03/03/2019(Xem: 10302)
NGÕ THOÁT Ngõ thoát đường xưa ngập nắng vàng Gió cuốn người về ánh đạo quang Trang kinh khép lại lòng rộng mở Trải nghiệm từng giây cõi Niết Bàn Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang. Dallas Texas, 2-3-2019 Tánh Thiện
03/03/2019(Xem: 12342)
Lặng nghe chuông vọng đêm khuya, Tịnh yên tịch chiếu xa lìa vọng tâm. Xuân vui năm mới an lành, Chúc cho Thượng Tọa xuân tràng niềm vui.
03/03/2019(Xem: 16271)
Cuộc đời là một cái chợ khổng lồ đầy xô bồ, hỗn độn mà toàn thể nhân loại đang sinh sống, hoạt động từ ngàn xưa cho đến bây giờ và mãi tận mai sau. Trong đó, con người phải chịu đựng đủ thứ cay đắng, mặn nồng, ngọt bùi, chua chát, đủ thứ khổ nạn, tang thương, đớn đau, hạnh phúc cứ mãi chập chùng, trùng trùng vô lượng, không thể nào diễn tả hết được. Nikos Kazantzakis, đại văn hào Hy Lạp phát biểu :“Con người sinh ra từ một hố thẳm đen tối, đó là tử cung. Con người đang đi đến một hố thẳm đen tối khác, đó là nấm mồ. Khoảng ánh sáng giữa hai hố thẳm đen tối đó, người ta gọi là cuộc sống.”