Còn tận tâm hồn (thơ)

30/08/201418:58(Xem: 16241)
Còn tận tâm hồn (thơ)

lotus_7


CÒN TẬN TÂM HỒN






Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt

Nên ta còn theo miết nhịp thời gian

Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước

Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.

Ta vẫn biết đường chiều hoang dấu cũ

Nên có loài thú dữ thả rong chơi

Ta vẫn biết giữa nghìn trùng mưa lũ

Nên gió mây cuồn nộ thoáng đen trời.

Ta nghe tiếng dế bên bờ lá ủ

Hắt hiu từng cơn gió lạnh canh thâu

Tiếng cú vọng vang bên trời vô chủ

Cánh vạc đêm sương lạc giọng giang đầu.

Ta vẫn biết phương đông trời sẽ mọc

Đường mây về chim hót rạng từng không

Hoa lá cỏ sẽ tắm hồn mưa móc

Cung đàn xưa sẽ chuyển nhịp phương hồng.

Đêm uể oải đã tàn trên bến cũ

Ánh trăng khuya lồng lộng gió lên ngàn

Tình hạt bụi cùng cỏ hoa hội tụ

Thức bình minh từng nhịp ý xuân sang.

Đường nhân thế muôn trùng hoa lá cỏ

Và lắm điều đá sỏi chạm chân son

Nhưng hoa lá vẫn tươi màu lối nhỏ

Và cỏ xanh vẫn thơm tận tâm hồn.

Louisianna, New Orleans, tháng 9. 2014.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 19498)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 43574)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.