Vô lượng ân tình (thơ)

22/08/201416:25(Xem: 22665)
Vô lượng ân tình (thơ)








https://lh3.googleusercontent.com/-Oyvv0HKHZcI/U_OuqZae-KI/AAAAAAAAWBg/g_mfIvzk_Ow/s720/cptbl.jpg

blank

Tịnh Khẩu Nghiệp

 Trong chùa, có một anh câm. Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta. 
Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.
 
Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu. Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh ...
 
Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được. Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm. Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.
 
Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.
 
Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.
Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.
 
Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:
 
“Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm. Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”
 
Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa. - Bodhgaya monk  
blank

Vô Lượng Ân Tình

Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt
Tình bao la như lượng của đất trời..
Dạy con sống cho đi hơn là nhận
Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi.

Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống
Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh
Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng
Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.

Tạ ơn Anh,'' đời trai vì sông núi ''
Quên gian lao cho Tổ quốc thanh bình
Quê hương đẹp lúa hai mùa phơi phới
Và làng thôn yên giấc, sống an ninh.

Tạ ơn Em đã sớm chiều bên Mẹ
Lo cho Cha chân yếu buổi hao gầy
Vừa may vá, chăm một bầy thơ trẻ
Chuyện trong ngoài quán xuyến một bàn tay.

Tạ ơn Trời đã cho bầu dưỡng khí
Cho muôn sinh hơi thở sống trong lành.
Cho mưa nắng mùa màng thêm đẹp ý,
Bừng trăng sao đêm vũ trụ long lanh.

Tạ ơn Đất cho muôn loài cư ngụ
Cho rừng xanh, sông suối, lá hoa ngàn..
Như Tình Mẹ ấp ôm từng trái, nụ
Có bao giờ mong đáp trả, hỏi han.

Tạ ơn Nước cho làn da sán lạn
Giọt Cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống lìa, ai tính chuyện trăm năm ? 

Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi,
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo.. chợt môi cười.

Ôi vô lượng, ôi ơn đời vô lượng!
Mà một lần sao nói hết '' Tạ ơn!''
Bao hạnh phúc.. chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn..

- Xin lặng lẽ dập đầu chân đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.

Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả..
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương.


Thích Tánh Tuệ

blank

blank

blank

 Chia sẻ cùng cà nhà'' TDNL '' hình ảnh buổi Pháp thoại Vu Lan- Vô Lượng Ân Tình
 tại Hiền Như Tịnh Thất- El Monte- California. Sep 16 & 17-2014


blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank

blank 

blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2018(Xem: 21527)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 11830)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!
12/03/2018(Xem: 12481)
LÒNG MẸ "Mẹ thương Con biển hồ lai láng Con thương Mẹ tính tháng tính ngày" Con nằm phơi nắng sân này Mẹ âu yếm với ắp đầy thương yêu Tháng ngày dòng sữa chắt chiu Vuốt ve ru hát, nâng niu sưởi tình Mong con khỏe lớn cho nhanh Vào đời vững chãi, trưởng thành thiện lương
12/03/2018(Xem: 16169)
( Kính thân tặng các Thi Nhân trên trang nhà Quảng Đức qua những vần thơ Xướng-Hoạ ) Chữ nghĩa Xướng lên đẹp bốn bề Kết duyên Hoạ đáp thật tràn trề Sẻ chia nguồn đạo qua trang mạng Hoà hợp cùng nhau chẳng chấp nê .
12/03/2018(Xem: 15570)
Tĩnh (Quảng Chơn Thiên Hương), Rồi sẽ như ánh nắng Sưởi ấm hoa cỏ thơm Rồi sẽ như sương hồng Thánh thót rơi buổi sớm Rồi sẽ như trăng thanh Khe khẽ tiếng nguyệt cầm Rồi sẽ như hạt tuyết Trong ngần sáng mênh mông
11/03/2018(Xem: 14322)
Mang mang, mang mang Bụi hồng quanh quẩn như mây như khói Vấn vít tơ trời như gió như sương Tan cơn mộng mị, Tỉnh giấc nam kha Đời tĩnh lặng Khi tâm mình tĩnh lặng
10/03/2018(Xem: 13258)
Chiến công hiển hách rạng Thiên Trường Hào khí lưu danh cõi Việt Thường Lẫm liệt mục đồng Đinh Bộ Lĩnh Oai hùng nhi nữ Triệu Trinh Nương Chiêu an huynh đệ Trần Quang Khải Kết nghĩa hiền tài Hưng Đạo Vương Đất nước thiếu chi nơi tán luận Mà cầm bút vẫy tụng Tầm Dương* Mị Châu chung thủy đành ly biệt Trọng Thủy bạc tình có vấn vương? Cốt cách anh nhi Trần Quốc Toản Tinh thần dũng tướng Nguyễn Tri Phương Bình Ngô Nguyễn Trãi yên làng xã Diệt Tống Nhân Tông (1) định xóm phường Như Nguyệt sông Hồng đầy chiến tích Mắc chi ca ngợi sóng Tiền Đường**
10/03/2018(Xem: 15367)
Vay Trả Miên Man Giờ mùa Đông chỉ là giờ mượn tạm Cuối tuần này nhớ trả lại thời gian Một tiếng đồng hồ vay trả miên man Như đời sống: kim vần xoay lên xuống! Thời gian còn có vay có trả Huống chi ta trong cuộc bềnh bồng Nổi trôi hoài trên đại dương vay trả Có rảnh phút nào sạch cả vào ra? Ta vay đời cả thân tứ đại Ta mượn người vạn mảng buồn vui Nhưng không ai chờ trông đòi lại Nên cứ từ hòa vay trả nhẹ nhàng thôi ! Dallas 10-3-2018 Khánh Hoàng
10/03/2018(Xem: 13690)
Mong sao ý thức được rằng Thiên nhiên tài sản không gì quý hơn Luôn luôn gìn giữ sớm ngày Chăm lo coi ngó như người con thân Rừng vàng, biển bạc, núi non Là nơi muôn thú cá chim sinh tồn Nhưng nay biển chết rừng thưa Trăm ngàn cá chết thú chim vơi dần Than ôi trái đất nóng dần Như trong lò lửa thiêu thân hữu tình Lúc thì bão tố đùng đùng Mưa tuôn xối xả nước dâng trùng trùng Nhân do cái ngã lòng tham Ngu si khờ dại tan tành thế gian!
09/03/2018(Xem: 19653)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa