Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

18/08/201406:55(Xem: 21460)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)


me-01
Vu Lan Nhớ Mẹ







Nhìn mùa Thu lại sang

Lòng con trẻ bàng hoàng

Chạnh lòng con nhớ mẹ

Trong dịp mùa Vu lan.

Ngày con còn thơ ấu

Cô giáo dạy đánh vần

Mờ a ma sắc má

Làm con nhớ song thân.

Con như chim vành khuyên

Sống bên cạnh mẹ hiền

Cho đến ngày khôn lớn

Ôi! Tình mẹ thiêng liêng.

Giờ mẹ ở nơi đâu

Có hay con âu sầu

Nhìn mùa Thu lá rụng

Lệ buồn trong mắt nâu.

Con là đứa con côi

Vì đã mất mẹ rồi

Ai cũng hoa hồng đỏ

Mình con hoa trắng thôi.

H.T Thích Huyền Quang

Mùa Vu lan Tân Dậu (1981), đêm 14 tháng 7 tại giảng đường Thiện Hoa, Tổ đình Ấn Quang



PT Quảng Minh đánh máy

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2012(Xem: 14264)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17595)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25456)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13411)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13414)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14319)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19694)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14612)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12757)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12690)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...