Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

12/08/201416:49(Xem: 26336)
Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

muc-kien-lien-04



MỤC LIÊN CÒN ĐÓ GƯƠNG XƯA
( Thơ Thanh Trúc, phỏng theo Kinh Hiếu P.T.T )






Mỗi độ Thu sang nhớ bóng Người

Chiều xa vẳng lại tiếng chuông rơi

Mục Liên Tôn Giả bừng tâm thể

Thần túc bay cao tỏa rạng ngời

Tìm xem bóng Mẹ tận U minh

Ngục tối mở toang thoáng bóng hình

Lòng hiếu dâng lên tràn cõi mộng

Bát cơm hóa hiện tưởng ân sinh

Chao ôi ! Thương Mẹ vừa nâng chén

Cơm hóa thành than ửng đỏ hồng

Đau xót tâm cang rưng ngấn lệ

Nghẹn ngào trước cảnh ngậm ngùi trông

Biết nói gì đây biết nói gì

Bao nhiêu oan trái bởi vô minh

Do thân khẩu ý gây nên nghiệp

Tát cạn nguồn cơn bóng với hình

Thần thông giây lát ngự đài mây

Một thoáng Kỳ Hoàn tay chắp tay

Pháp nhủ thỉnh xin ơn Phật độ

Bảy đời cha mẹ thác đâu đây

Tội buộc thân lời vàng Phật dạy

Tự tay tháo gở chủng căn lành

Tâm từ triển nở vờn oan trái

Tam Bảo mười phương pháp độ sanh

Tháng bảy ngày Rằm ngày tự tứ,

Mười phương Tăng tịnh bốn phương chờ

Hương hoa lễ vật dâng tròn đủ,

Hành pháp cúng dường chuyển thế cơ

Một niệm tấc thành đấng Thánh Tăng

Dung thông ba cõi cảm chiêu về

Trùng trùng oan nghiệp mờ sương khói

Phiền não tan theo mấy dặm kề

Thanh đề vong mẫu chuyển sanh thiên

Ngời rạng minh linh toả đạo tràng

Trổ nụ không hoa thần diệu pháp

Hé mầm trí tuệ dội âm vang

Tâm hiếu Mục Liên tròn hạnh quả

Ơn Ngài thấm nhuận ngợp trời mây

Chúng con Phật tử nương theo Pháp

Thắp sáng đèn tâm giây phút này.




Thanh Trúc


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2018(Xem: 18053)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.
22/04/2018(Xem: 15146)
Thế Tôn! Ngài đến thế gian này Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con Công đức như trời biển núi non Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán Cũng không sao báo đáp được thâm ân Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
21/04/2018(Xem: 16713)
Chông gai, máu lệ, nhân tình Đắng cay, thế thái, bạo hành, đau thương... Nẻo Đời duyên nghiệp vấn vương Dấn thân tầm Đạo, con đường mở toang.
21/04/2018(Xem: 11614)
Dương trần lại xuống khổ nào vơi! Vẫn biết không đâu chẳng đặng rời… Nghiệp đã nhiêu thời qua khắp nẻo, Duyên còn vạn thuở đến nhiều nơi… U sầu nghĩ ngợi lòng luôn thấm, Khắc khoải nương cầu lệ mãi rơi! Bản giác trong lành khai cõi mộng, Qui về trí Nhã chọn đường khơi…
21/04/2018(Xem: 18521)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài, Hành trình gian khổ kéo dài Một ngày đoàn tới ven nơi hiểm nghèo Bãi sa mạc nóng như thiêu Ban ngày cát mịn nóng nhiều như nung Đi ngang qua khó vô cùng Xe bò kéo nặng càng không dễ dàng.
20/04/2018(Xem: 13308)
Ngày của mẹ luôn là ngày rộng mở Nuôi con bằng cả một nắng hai sương Đời mẹ qua biết bao nỗi đoạn trường Mong con sớm thực hành lời Phật dạy .
19/04/2018(Xem: 16238)
Hôm nay 19-2 vía BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM ĐẢN SANH Cũng là ngày truyền thống ở Quê con tảo mộ Cô Hồn nhân dịp tiết Thanh Minh hằng năm Lạnh thừa tê ngọn thanh minh Quăng đời ngắc ngoải giữa thinh âm chiều Mơ hồ sương khói phiêu diêu Gươm đao quá vãng chống điêu linh về
19/04/2018(Xem: 14256)
Quán vạn Pháp huyễn tướng Người biết tu am tường Phương tiện mà chuyển hướng Mê chấp lạc nẽo đường. Cứ theo lời Phật dạy Tứ Đế chân thật thay Ba Khổ cùng Tám Nạn Nhân qủa tất rõ này.
17/04/2018(Xem: 11673)
Duyên cùng thiện hữu sống điềm nhiên, Vẫn lắng vài câu chẳng sợ tiền. Rộn rã đường trần nhiều mảng sáng, An nhàn ngõ phận ít lòng điên. Vùi chôn não nuột quay về bến, Bỏ lại phiền nan dẫn xuống thuyền. Dệt chữ quây quần vui khỏa đắp, Tu dần cõi lạc thấu uyên nguyên.
17/04/2018(Xem: 11215)
Rừng chiều đọng bóng tà dương Mây chiều nghiêng xuống tìm hương cuộc đời Trời chiều một thoáng Ta-Người (*) Tự tình hoa cỏ, nụ cười bình an.