Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hoa vàng cài áo Vu Lan (thơ)

06/08/201406:09(Xem: 6737)
Hoa vàng cài áo Vu Lan (thơ)

hoa hong vang

Hoa vàng cài áo Vu Lan
Thoại Hoa
(tặng các em trong Cô Nhi Viện)



Vu Lan báo hiếu lại về,

Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương.

Người người già trẻ bốn phương,

Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời.

Cửa chùa mở rộng đón mời,

Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không,

Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng,

Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi.

Người nào mẹ đã qua đời,

Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.

Còn em, thân phận vô phương,

Cánh bèo lưu lạc, tới nương cửa chùa,

Mẹ đâu, sao biết mà thưa,

Em mơ thấy mẹ, nhưng chưa bao giờ

Được nhìn nét mặt hiền từ,

Được ôm tay mẹ, như bè chuối hương,

Được nghe tiếng mẹ ngọt đường,

Đêm đêm bóng mẹ đến giường, đứng im.

Mẹ ơi, con nhói trong tim,

Phận con không mẹ, như chim mất đàn.

Chùa đưa một cánh hoa vàng,

Em cầm như thể hoa tàn bỏ đi,

Cài lên vạt áo làm chi,

Não nùng em khóc, tràn mi mặt gầy,

Gọi em một bước lại đây,

Đôi lời khuyên nhủ, chị thay mẹ hiền,

Màu vàng mang ý giao duyên,

Chính là màu áo tu bên Phật Thừa,

Là màu nguyên thủy từ xưa,

Em nghe lời chị, nét ra dịu hiền,

Hiểu lời, em hết buồn phiền,

Cài hoa lên áo, thoảng liền hương bay.

Bỗng lòng cảm giác đâu đây,

Nghe như mẹ gọi, ngất ngây đón chờ.

Em mơ bóng mẹ đến bờ,

Gọi thuyền Bát Nhã đưa nhờ sang sông.

Nương vào cửa Phật một lòng,

Thành tâm công quả, chờ trông con hiền.

Nhắn em chăm học pháp thiền,

Nhất tâm bất loạn, hiện tiền công phu.

Mẹ con em gắng chăm tu,

Mai sau họp lại, chu du Phật Đà.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/202021:40(Xem: 655)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
05/09/201807:09(Xem: 1963)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
15/06/202016:26(Xem: 1073)
Kính bạch Thầy, con không thể làm ngơ khi người thân bên Mỹ đang đau khổ vô cùng , chợt thấy mình được chút duyên phước học Đạo biết thế gian là ảo .. Kính dâng Thầy bài thơ tả tâm trạng con khi được nghe và đọc quá nhiều Email từ Mỹ . Kính , HH Ngẫm nhìn lại bao biến động trên thế giới ! Đại dịch chưa lành , bạo loạn khắp nơi, Người biết sống ... nhìn đạo lý chói ngời Nghiệm vạn pháp tuân đúng luật nhân quả !
02/02/201110:11(Xem: 2015)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
07/06/201606:43(Xem: 2926)
Ẩn Hiện Phật Pháp suối nguồn nối tiếp luôn Tuỳ duyên tu tập chẳng nói suông Lợi ích an vui thường tinh tấn Vấn đạo hành trì học bỏ buông
30/08/201309:07(Xem: 11163)
Này em, trong chữ BELIEVE Chữ LIE chen giữa nằm ỳ, thấy không? Chớ tin vội chuyện viển vông Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.
22/07/201414:32(Xem: 6274)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.
06/11/201010:42(Xem: 12345)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
21/05/201404:34(Xem: 7564)
" 98 tuổi đời Ba Ra Đi Thôi chẳng còn lưu luyến gì, Cháu con đầy đủ nhờ ơn phước Ông bà cha mẹ hãy còn ghi. Tấm lòng chân thật từ bi
27/03/201508:01(Xem: 6255)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.