Hoa vàng cài áo Vu Lan (thơ)

06/08/201406:09(Xem: 29070)
Hoa vàng cài áo Vu Lan (thơ)

hoa hong vang

Hoa vàng cài áo Vu Lan
Thoại Hoa
(tặng các em trong Cô Nhi Viện)



Vu Lan báo hiếu lại về,

Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương.

Người người già trẻ bốn phương,

Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời.

Cửa chùa mở rộng đón mời,

Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không,

Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng,

Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi.

Người nào mẹ đã qua đời,

Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.

Còn em, thân phận vô phương,

Cánh bèo lưu lạc, tới nương cửa chùa,

Mẹ đâu, sao biết mà thưa,

Em mơ thấy mẹ, nhưng chưa bao giờ

Được nhìn nét mặt hiền từ,

Được ôm tay mẹ, như bè chuối hương,

Được nghe tiếng mẹ ngọt đường,

Đêm đêm bóng mẹ đến giường, đứng im.

Mẹ ơi, con nhói trong tim,

Phận con không mẹ, như chim mất đàn.

Chùa đưa một cánh hoa vàng,

Em cầm như thể hoa tàn bỏ đi,

Cài lên vạt áo làm chi,

Não nùng em khóc, tràn mi mặt gầy,

Gọi em một bước lại đây,

Đôi lời khuyên nhủ, chị thay mẹ hiền,

Màu vàng mang ý giao duyên,

Chính là màu áo tu bên Phật Thừa,

Là màu nguyên thủy từ xưa,

Em nghe lời chị, nét ra dịu hiền,

Hiểu lời, em hết buồn phiền,

Cài hoa lên áo, thoảng liền hương bay.

Bỗng lòng cảm giác đâu đây,

Nghe như mẹ gọi, ngất ngây đón chờ.

Em mơ bóng mẹ đến bờ,

Gọi thuyền Bát Nhã đưa nhờ sang sông.

Nương vào cửa Phật một lòng,

Thành tâm công quả, chờ trông con hiền.

Nhắn em chăm học pháp thiền,

Nhất tâm bất loạn, hiện tiền công phu.

Mẹ con em gắng chăm tu,

Mai sau họp lại, chu du Phật Đà.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2019(Xem: 16003)
Hướng về Giác Ngộ -- tuyển tập thơ của Tỳ kheo Thích Minh Hội, Sáu năm khổ hạnh rừng già, Bốn chín đêm thiền ,Ta bà vị tha. Qủa lành Ngài đạt uy nga. Chánh đẳng chánh giác Thích Ca hiện trần.
15/01/2019(Xem: 11822)
Con quỳ xuống trước Đại Hùng Bửu Điện Chắp mười ngón tay , ca ngợi dung nhan Bạch Đức Thế Tôn , Ngài như ánh minh quang Rọi sáng tâm con vô cùng kỳ diệu
14/01/2019(Xem: 14931)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
14/01/2019(Xem: 12896)
Như một dòng sông lặng lẽ trôi Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi. Non xanh mây nổi hình vân cẩu Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
13/01/2019(Xem: 13932)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian Bao dung tha thứ mọi đàng Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên Còn đâu cơn bão ưu phiền Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng Cuộc đời nhắm mắt là xong Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.
10/01/2019(Xem: 16132)
Kính dâng lên Ôn Làng Mai để nhớ lần đầu tiên con tham dự khoá tu tại một thiền viện Mỹ trên núi ở miền Bắc Cali do Ôn hướng dẫn vào đầu thập niên 80. Con cũng nhớ có lần cạo gió cho Ôn trong khoá tu đó. Thật là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tu học của con.
07/01/2019(Xem: 13776)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 12140)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 16580)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 11487)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua