Hanh (thơ)

03/08/201406:52(Xem: 16001)
Hanh (thơ)

 

 
bau troi-2


HANH

 

 

Nghe hắt hiu con gió

Đưa qua bờ chiều nghiêng

Ta hắt hiu nỗi nhớ

Mang mang về trăm miền.

 

Vàng hanh bóng nắng qua thềm

Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.

 

Trưa hè hanh bóng nắng

Mây đọng bến chiều xa

Thời gian hanh thầm lặng

Một kiếp người đi qua.

 

Trải lòng cho hết cõi ta

Hanh bao tình tự lời hoa cỏ nầy.

 

Ngược xuôi ngày tháng rộng

Cát bụi hanh bên đường

Đời hanh trăm năm mộng

Sắc màu hồn bụi sương.

 

Bể dâu xanh bóng vô thường

Cho bao cuộc lữ hanh phương trời hồng.

Dòng đời hanh nỗi đục trong

Ngàn năm đạo nghĩa hanh lòng thế nhân.

 

 New Orleans, tháng 7. 2014.

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2013(Xem: 21543)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
11/09/2013(Xem: 19165)
Con người ta sống trên đời, Phải luôn nghĩ đến những người chung quanh. Tâm tư, lời nói, việc làm, Phải luôn cân nhắc kỹ càng trước sau.
11/09/2013(Xem: 21158)
Khuyên ai nếu có lòng tu, Trước tiên phải biết tự tu lấy mình. Tu trong chợ, tu giữa đình, Miễn sao mình biết là mình đang tu.