Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng…
Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết:
…Trải qua một cuộc bể dâu.
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ?
Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng .
Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn
Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi "
Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng
Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông?
Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
Gió từ tay Mẹ thiết tha
Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày
Núi cao biển rộng sông dài
Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời
Gió từ tay mẹ ttrùng khơi
Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa
Xanh cây rót lộc vào da
Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ...
mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy
Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ?
Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời ,
Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ...
Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!!
Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát
Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành
Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành
Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.