Ẩn tu (thơ)

22/07/201414:32(Xem: 16700)
Ẩn tu (thơ)

 Pagoda_3

 

 

 

Sắc sắc, không không, như bóng ngựa,

Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây.

Mặt trời đông mọc, lặn tây,

Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn.

 

Cuộc đời như ngọn đèn trước gió,

Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai.

Con thuyền chèo lái đôi tay,

Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.

 

Nghiệp đời cứ luôn luôn tiếp mãi,

Biết bao giờ hết lãi, trả vay?

Quả nhân không sớm thì chầy,

Tu mau chuyển kiếp từ nay kịp thời.

 

Tứ Diệu Đế một đời Phật tử,

Sáng, trưa, chiều, phải giữ tâm tu.

Kiếp nầy là kiếp phù du,

Hãy lo tích đức, công phu hành thiền.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 12211)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
11/07/2011(Xem: 14259)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 16136)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 67611)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 14524)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 18165)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15573)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12724)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...