Viên Giác Tự (thơ)

20/07/201416:58(Xem: 34669)
Viên Giác Tự (thơ)

VIÊN GIÁC TỰ
( Bài Xướng )

Viên Giác trung tâm một cảnh chùa
Im lìm đứng giữa chốn hơn thua
Êm êm tiếng mõ chuông khuya sớm
Nhè nhẹ câu kinh kệ sớm trưa
Giúp kẻ hồng trần quên khổ luỵ
Ích cho hành giả diệt hơn thua
Ai người ghé đến luôn ghi nhớ
Công đức Thầy Như Điển tích xưa

Trần Thế Thi
( Hannover, Đức Quốc )


VẪN CẢNH XƯA
( Bài Hoạ )

Giữa chốn phồn hoa một cảnh chùa
Không mua danh lợi, bán hơn thua
Tâm hồn an lạc nhờ chuông sớm
Nhắc nhở tu hành tiếng mõ trưa
Đưa khách tha hương qua khổ luỵ
Giúp người bản xứ bớt ganh đua
Ân Thầy nghĩa Bạn luôn ghi nhớ
Viên Giác bây giờ vẫn cảnh xưa.

Trần Đan Hà
( Reutlingen, Đức Quốc )


VIÊN GIÁC CẢNH CHÙA
( Bài Họa )

Viên Giác Đức Quốc một cảnh Chùa
Tâm linh quy hướng bặt hơn thua
Kệ kinh sớm khuya hồi chuông mõ
Hồng trần lắng dịu bớt "gió mưa"
Chuyển tâm an định dừng động loạn
Viễn ly chấp mắc với tranh đua
Đó đây tỉnh thức hằng tri niệm
Viên Giác trước sau hướng Đại Thừa
( Viên Giác trước sau vẫn cảnh Chùa )

Pt Quảng An Houston, Tx

Nhân diễn đọc bài viết Chùa Viên Giác của Trần Đan Hà, thưởng thức bài thơ VIÊN GIÁC TỰ ( Bài xướng ) của Trần Thế Thi và cảm bài thơ VẪN CẢNH XƯA ( Bài Hoạ ) của Trần Đan Hà, Pt Quảng An liền cảm tác bài thơ VIÊN GIÁC CẢNH CHÙA ( Bài hoạ ) Xin phép được mạo muội đóng góp chút giao cảm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2014(Xem: 15334)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 17115)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20757)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15447)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 15556)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18954)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18874)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16645)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19525)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15494)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi: