- Chén Trà Tào Khê (thơ)

12/07/201412:57(Xem: 44344)
- Chén Trà Tào Khê (thơ)


CHÉN TRÀ TÀO KHÊ

(Cảm tác sau khi bài giảng
của TT Nguyên Tạng tại Trường Hạ Quảng Đức nói về chén trà Tào Khê)



Việc đời buông xả còn vương,

Khóa tu chẳng kịp theo chơn mọi người.

Đêm đêm dưới ánh đèn mờ,

Mở trang Quảng Đức nghe thời giảng Kinh.

AN CƯ ý nghĩa thâm tình,

An dân , an nước, thái bình lân bang.

Hướng về Lục Tổ Huệ Năng,

Kim Cang nghe thoáng, tìm đàng xuất gia.

Huỳnh Mai Ngũ Tổ đâu xa,

Kim Cang thuyết giảng, canh ba độ đường,

Hãy nương những chỗ không nương,

Tâm hoàn thanh tịnh, nào vương não phiền.

Chợt Ngài đại ngộ hiển nhiên,

Ai ngờ tự tánh triền miên an bình.

Vô sanh, vô diệt , thinh thinh,

Lại sanh muôn Pháp tâm linh nhiệm mầu.

Giúp đời giải thoát, lạc an,

Ngài mang Y Bát, vượt ngàn, xuôi Nam.

Mười lăm năm quá nhọc nhằn,

Đến thời đắc Tổ, thuyên dần Thiều Quan.

Song Phong, ngọn núi, bạt ngàn,

Tào Khê nước chảy lượn quanh núi rừng.

Hoa Nam Tự ở lưng chừng,

Tào Khê nước ngọt thấm từng tim da.

Thêm trà gốc Tổ Đạt Ma,

Chén trà thơm ngọt danh gia tìm về.

Độ hàng Phật Tử còn mê,

Sớm mà giác ngộ không thì kịp đâu.

Xiển dương ĐỐN Ngộ nhiệm mầu,

Pháp tu chứng đắc chẳng cầu xa xôi.

Ngài đà viên tịch lâu rồi,

Nhục thân còn đó cho đời noi gương.

CHÂN PHÚC HÀ (SYDNEY)

Chen_Tra_Tao_Khe_20
















(Xem bài viết về chén trà Trà Khê)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 16621)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
18/07/2016(Xem: 13143)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11805)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11950)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35709)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16480)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13192)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11267)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15469)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14166)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành