Soi Lòng (thơ)

20/06/201409:49(Xem: 16059)
Soi Lòng (thơ)
blank









blank

Lần lữa..

Một hôm Đức Phật cùng các đệ tử đi ngang qua một cáng đồng, có người nông phu 
đang cày ruộng gần đấy thấy Phật hào quang rực rỡ, oai nghi đoan chính, lòng anh rất hân hoan 
đến lễ Phật xin quy y nhưng chực nhớ đến công việc cày cấy chưa xong , bèn tự nhủ :

- Thội để khi khác, bao giờ cày cấy , gieo giống xong được rảnh rang hãy đến nơi Phật xin quy y chẳng muộn .

Nghĩ thế rồi anh tiếp tục công việc. Phật biết ý niệm của anh nông phu kia nên mỉm cười,
 A Nan liền lễ Phật hỏi duyên do, Phật đáp:

- Các ông có thấy người cày ruộng ấy chăng? Anh trải qua chín mươi mốt kiếp, gặp cả thảy bảy vị Phật 
ra đời, mỗi lần gặp Phật anh đều hoan hỷ toan đến quy y lễ bái, nhưng nghĩ lại việc mùa màng chưa xong
 bèn thôi, tự hẹn khi khác. Đến nay gặp ta , y vừa toan đến quy y rồi cũng thối niệm tự hẹn khi khác. 
Cứ như thế đã biết bao nhiêu lần sanh tử chuyển luân, việc cày cấy vẫn chưa xong và cũng vẫn 
chưa được quy y Tam Bảo.

Anh nông phu được nghe Phật nói tiền nghiệp giãi đãi của mình như thế, giật mình kinh sợ,
 tự hối quá buông cày đến lễ Phật cầu xin thọ giới quy y.

Bình:

- '' Có khi trễ hẹn một giờ
Đến duyên gặp lại phải chờ trăm năm.'' 



blank

Soi Lòng

Có đôi lúc ta cần nên thận trọng
Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. 
Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng,
Chẳng coi thường bao góp ý công minh..

Vì..'' không lửa thì làm sao có khói! ''
Nên lắng lòng xem xét lẽ thực, hư.
Và cười nhẹ, khi biết mình không lỗi
Hiểu thêm rằng.. dư luận vốn luận dư..

Khi cầm mảnh gương soi vào tâm khảm
Ta biết mình đẹp, xấu, đục hay trong?
Vườn tâm địa giăng mắc nhiều cỏ dại
Mà cũng không thiếu vắng những hoa hồng.

- Thánh nhân nào mà không mang quá khứ
Tội nhân nào chẳng thể có tương lai!
Chính vì vậy, nhủ lòng luôn khoan thứ
Kiếp con người ai thoát khỏi lầm sai ?

Sau mưa gió bên kia trời ửng nắng
Sau lỗi lầm, cay đắng, trưởng thành hơn.
Điều quan trọng là tự tri, vượt thắng.
Những đam mê, giới hạn của tâm hồn.

Thường soi bóng bên dòng sông tâm niệm
Nếu ta cười.. ảnh hiện nụ cười ta
Cùng thế ấy, luôn sống đời hướng thiện
Vững tin mai Hạnh phúc lại trao quà.

Có đôi lúc ta hãy nên nhìn ngắm
Thế gian này bằng đôi mắt trẻ thơ.
Để nghe tiếng Thương yêu từ sâu thẳm
Chỉ cái nhìn nhân thế hết bơ vơ..


Thích Tánh Tuệ
Himachal India mùa An Cư 2014

blank

..Điều gì xảy ra khi một bông hoa nở trong rừng sâu mà chẳng ai ca ngợi nó, 
chẳng ai biết tới hương thơm của nó, chẳng ai đi ngang qua và nói "Đẹp đấy!", 
chẳng ai thưởng thức cái đẹp của nó, niềm vui của nó - chẳng ai chia sẻ. 
Điều gì xảy ra cho bông hoa này? Nó có chết không? Nó có đau khổ không? 
Nó có trở nên hoang mang sợ hãi không? Nó có tự tử không?

Nó cứ nở hoa, nó đơn giản cứ nở hoa. Chẳng có gì khác biệt việc liệu có ai đó đi qua hay không; 
điều đó không liên quan đến nó. Nó cứ tỏa mãi hương thơm của mình theo gió. 
Nó cứ dâng tặng niềm vui của mình cho đời, cho cái toàn thể bao la.*:) happy 


blank
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ


have a great day photo: Have a Great  Day
 Haveagreatdaysw.gif
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15165)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16713)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14137)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12644)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10749)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10586)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14589)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17494)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15118)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn