38.Tự cảm (Thơ : Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn)

17/06/201407:59(Xem: 27070)
38.Tự cảm (Thơ : Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn)

Được gặp Ôn nhiều lần, nghe thuyết pháp,

Từ qua đây, đời tỵ nạn nổi trôi,

Sướng, khổ, buồn, vui đã trải nghiệm rồi,

Thấy lời dạy của Ôn luôn đúng đắn.

Sống mở rộng lòng ra cùng bè bạn,

Giúp được ai, thì chớ quản khó khăn,

Hỉ xả, vị tha, xa cách mấy cũng gần,

Cũng dễ sống hòa đồng cùng nhân loại.

Mỗi bài giảng là một bài Đạo Pháp,

Dạy Chúng con hàng Phật tử tại gia,

Tu, học chuyên cần, điều dữ tránh xa,

Làm công quả, và hộ trì Tam Bảo.

Trong gia đình, hiếu thuận là vật báu,

Phải giữ gìn cho trong ấm ngoài êm,

Công đức tạo ra, chẳng ước báo đền,

Coi như đó, tâm nguyện người Phật tử.

Bao nhiêu năm trôi qua, đời lữ thứ,

Vẫn thuận duyên còn được gặp Ôn luôn,

Cung kính chúc Ôn , Đạo Thọ Miên Trường,

Pháp Thể Khinh An, Hoằng Dương Chánh Pháp.

— Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn

Aalborg, Dan Mark, 15.05.2014

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2015(Xem: 14019)
Cùng chia sẻ với Nepal
23/04/2015(Xem: 14797)
Chén rượu nồng đắng cay mùi độc dược Khói thuốc thơm từng cánh nở gươm đao!"
21/04/2015(Xem: 16258)
Khoảng cách là bao giữa Có, Không? Sống, chết xưa sau một thể đồng Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
18/04/2015(Xem: 14232)
Sống có đạo đức thích nghi thời đại Sống không làm gì tổn hại cho người Sống phải bao dung rộng lượng vui tươi Sống tế nhị trong mọi hoàn cảnh sống
15/04/2015(Xem: 19461)
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu, - Mây rủ gió bay qua trời cao rộng Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
12/04/2015(Xem: 14922)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 23806)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
11/04/2015(Xem: 19038)
Bước đi, Từng bước nghẹn ngào Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa! Xứ người rực nắng Tháng Ba, Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!
08/04/2015(Xem: 18950)
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học. Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
06/04/2015(Xem: 30079)
Trong mọi khóa lễ, Chư tăng ni, Phật tử đều cầu xin: “Trú dạ lục thời an lành”. Tức ngày đêm hai mươi bốn tiếng an lành. Nhưng an lành là gì? Chiến tranh không phải an lành.