32. Người Thầy cũ (Lý Phách Mai)

17/06/201407:51(Xem: 29984)
32. Người Thầy cũ (Lý Phách Mai)

Cách đây 27 năm, có lẽ là năm 1987, tôi còn nhớ có một buổi sáng trong một mái chùa nhỏ ở tại Hannover, tôi và ông nhà tôi may mắn được cùng ngồi dùng điểm tâm với một vị Thầy mà chúng tôi vừa hữu duyên hạnh ngộ, Thầy Thích Như Điển.

Sự thực, cho tới nay tôi vẫn chưa quy y với Thầy, nhưng lúc đó trước mắt tôi vị tu sĩ trẻ có đôi vai gầy, dáng vẻ hiền hòa, ngôn từ khả kính đã gieo vào lòng vợ chồng chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ.

Thế rồi cách mười mấy năm sau, như có duyên với Phật Pháp, tôi lại thỉnh được 7 vị Thầy mà người hướng dẫn lại là Thầy, Thầy nay đã là một vị cao tăng, tà áo vàng lấp lánh uy nghiêm sáng rạng, phương danh của Thầy cũng đã bay khắp cùng Âu-Á.

Rồi lại, một buổi sáng tại hàn xá, trong một gian phòng nhỏ hẹp đơn sơ nhưng Thầy lại khen là không kém phần cổ kính để lễ bái Phật đàn.

Sau khi tụng hồi kinh Lăng Nghiêm, tiếng chuông mõ lại tiếp tục nhịp đều âm thanh ngân vang nghe rất lảnh lót, hồi kinh trầm bổng trong giây phút trang nghiêm để cầu an cho Mẹ tôi. Và lại một lần nữa tôi được dịp cùng dùng điểm tâm sáng với tất cả quý Thầy.

Khi tiễn chân các Thầy ra về, lúc đó tôi và ông nhà tôi cảm thấy như chúng tôi là đệ tử thuần thành của Thầy rồi vậy. Tình Thầy trò rất là tương kính.

Tôi rất ít có dịp về chùa để được may mắn thụ giáo và nghe Thầy giảng đạo. Phải thành thật mà nói tôi không hiểu được nhiều về giáo lý Phật học, và suốt cuộc đời của tôi, tôi chỉ biết đọc tụng một phẩm kinh Phổ Môn bằng Hán ngữ, nhưng tôi có lòng tin tưởng vô cùng vững chắc.

Tôi rất bận bịu vì sinh kế gia đình nên thiếu sót rất nhiều trong mọi sự giao tế ở bên ngoài, tương lai hay là quá khứ của mỗi người ít khi tôi tìm hiểu, tôi thường đọc truyện… tôi thích một cốt chuyện của bà Hoàng thái hậu Hiếu Trang, khi đàm thoại với một vị Đại thiền sư Ngọc Lâm Tú, môn phái Bắc Tông, năm 1661 vào thời nhà Thanh. Khi vua Thuận Trị mất đi Ái phi Đổng Ngạc Phi thì nhà vua muốn xuất gia đầu Phật, nên Hoàng thái hậu Hiếu Trang cương quyết cản ngăn, bà mới mời Thiền sư Ngọc Lâm Tú, khuyên giải đệ tử của Ngài là Thiền sư Hành Sâm đừng chiêu mộ vua vào đường tu hành mà phải thuyết phục Phúc Lâm Hoàng Đế bỏ ý định vào cửa thiền môn.

Hoàng thái hậu Hiếu Trang hỏi Thiền sư:

- Nếu như Đại sư giúp được việc mà Ai gia đã ủy thác, thì ngài có muốn được ân thưởng gì của Hoàng gia.

Ngài Thiền sư điềm đạm trả lời:

- Kính bẩm Hoàng thái hậu, Lão nạp không có muốn gì cả.

- Ngài nói không có thì Ai gia càng ái ngại.

Thiền sư Lâm Ngọc Tú chắp tay trả lời:

- Kính bẩm Hoàng thái hậu, bởi vì „không sẽ có, có sẽ không“.

Cho đến hôm nay tôi cũng không có nhiều dịp diện kiến Thầy, nhưng bao giờ ở trong cảm nghĩ của tôi vẫn như có ánh hào quang để tôi nhận thấy vị cao tăng đạo cao đức trọng. Và tôi chỉ thành kính nguyện cầu trên đường hóa độ chúng sanh của Ngài sớm được thành chánh quả.

 

Nay kính,

Lý Phách Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 12727)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Thời ấy thành Xá Vệ Chật hẹp, lại đông dân
08/08/2011(Xem: 13837)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 15422)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 16919)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 15560)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 14235)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 18373)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 23002)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28539)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15716)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường