32. Người Thầy cũ (Lý Phách Mai)

17/06/201407:51(Xem: 30098)
32. Người Thầy cũ (Lý Phách Mai)

Cách đây 27 năm, có lẽ là năm 1987, tôi còn nhớ có một buổi sáng trong một mái chùa nhỏ ở tại Hannover, tôi và ông nhà tôi may mắn được cùng ngồi dùng điểm tâm với một vị Thầy mà chúng tôi vừa hữu duyên hạnh ngộ, Thầy Thích Như Điển.

Sự thực, cho tới nay tôi vẫn chưa quy y với Thầy, nhưng lúc đó trước mắt tôi vị tu sĩ trẻ có đôi vai gầy, dáng vẻ hiền hòa, ngôn từ khả kính đã gieo vào lòng vợ chồng chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ.

Thế rồi cách mười mấy năm sau, như có duyên với Phật Pháp, tôi lại thỉnh được 7 vị Thầy mà người hướng dẫn lại là Thầy, Thầy nay đã là một vị cao tăng, tà áo vàng lấp lánh uy nghiêm sáng rạng, phương danh của Thầy cũng đã bay khắp cùng Âu-Á.

Rồi lại, một buổi sáng tại hàn xá, trong một gian phòng nhỏ hẹp đơn sơ nhưng Thầy lại khen là không kém phần cổ kính để lễ bái Phật đàn.

Sau khi tụng hồi kinh Lăng Nghiêm, tiếng chuông mõ lại tiếp tục nhịp đều âm thanh ngân vang nghe rất lảnh lót, hồi kinh trầm bổng trong giây phút trang nghiêm để cầu an cho Mẹ tôi. Và lại một lần nữa tôi được dịp cùng dùng điểm tâm sáng với tất cả quý Thầy.

Khi tiễn chân các Thầy ra về, lúc đó tôi và ông nhà tôi cảm thấy như chúng tôi là đệ tử thuần thành của Thầy rồi vậy. Tình Thầy trò rất là tương kính.

Tôi rất ít có dịp về chùa để được may mắn thụ giáo và nghe Thầy giảng đạo. Phải thành thật mà nói tôi không hiểu được nhiều về giáo lý Phật học, và suốt cuộc đời của tôi, tôi chỉ biết đọc tụng một phẩm kinh Phổ Môn bằng Hán ngữ, nhưng tôi có lòng tin tưởng vô cùng vững chắc.

Tôi rất bận bịu vì sinh kế gia đình nên thiếu sót rất nhiều trong mọi sự giao tế ở bên ngoài, tương lai hay là quá khứ của mỗi người ít khi tôi tìm hiểu, tôi thường đọc truyện… tôi thích một cốt chuyện của bà Hoàng thái hậu Hiếu Trang, khi đàm thoại với một vị Đại thiền sư Ngọc Lâm Tú, môn phái Bắc Tông, năm 1661 vào thời nhà Thanh. Khi vua Thuận Trị mất đi Ái phi Đổng Ngạc Phi thì nhà vua muốn xuất gia đầu Phật, nên Hoàng thái hậu Hiếu Trang cương quyết cản ngăn, bà mới mời Thiền sư Ngọc Lâm Tú, khuyên giải đệ tử của Ngài là Thiền sư Hành Sâm đừng chiêu mộ vua vào đường tu hành mà phải thuyết phục Phúc Lâm Hoàng Đế bỏ ý định vào cửa thiền môn.

Hoàng thái hậu Hiếu Trang hỏi Thiền sư:

- Nếu như Đại sư giúp được việc mà Ai gia đã ủy thác, thì ngài có muốn được ân thưởng gì của Hoàng gia.

Ngài Thiền sư điềm đạm trả lời:

- Kính bẩm Hoàng thái hậu, Lão nạp không có muốn gì cả.

- Ngài nói không có thì Ai gia càng ái ngại.

Thiền sư Lâm Ngọc Tú chắp tay trả lời:

- Kính bẩm Hoàng thái hậu, bởi vì „không sẽ có, có sẽ không“.

Cho đến hôm nay tôi cũng không có nhiều dịp diện kiến Thầy, nhưng bao giờ ở trong cảm nghĩ của tôi vẫn như có ánh hào quang để tôi nhận thấy vị cao tăng đạo cao đức trọng. Và tôi chỉ thành kính nguyện cầu trên đường hóa độ chúng sanh của Ngài sớm được thành chánh quả.

 

Nay kính,

Lý Phách Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 20295)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 20282)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25701)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25392)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19751)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16699)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 16372)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21870)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23314)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 18037)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông