Khỉ Vớt Trăng

14/06/201407:27(Xem: 19446)
Khỉ Vớt Trăng

blank





blank

Xin vơi bớt si mê.


Chiều nay ngang qua dòng sông Ni Liên chợt thấy hai con lạc đà đang nhơi lại thức ăn
và chờ chủ đến dắt về, hình ảnh con lạc đà gợi cho tôi thầm nhớ lại lời Đức Phật dạy rằng:
“Cái khổ của con lừa, con lạc đà chở nặng, cái khổ của những kẻ trôi lăn trong sinh tử luân hồi chưa gọi là khổ.
Ngu si không nhận chân được thực tướng, không biết được hướng đi ấy mới gọi là khổ”.
(Trong cuốn Sa Di Luật Giải)

Tại sao Đức Phật nói sự chở nặng của con lừa, con lạc đà và những kẻ trôi lăn trong sinh tử chưa gọi là khổ?
Là bởi vì con lừa, con lạc đà và những kẻ trôi lăn trong sinh tử chỉ khổ một đời thôi, còn đối với những
tâm hồn ngu si không nhận chân được thực tướng, không biết được hướng đi thì họ sẽ bị trôi lăn mãi mãi
trong vòng sinh tử luân hồi mà không khi nào ra khỏi. Nói như nhà thơ Vũ Hoàng Chương :

'' Lang thang từ độ luân hồi
U minh nẻo trước, xa xôi dặm về ''.


Xin nguyện cầu cho tôi, cho cuộc đời từng ngày, từng ngày vơi nhẹ bớt si mê..
trở về cùng nguồn Tâm trong sáng.

Bodhgaya monk

blank
KHỈ VỚT TRĂNG

Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài không được
Nên mặt mày.. nhăn nhăn.

Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ.. mộng vàng vỡ tan!.

Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu
Trăm năm nỗi đau dài.

Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Vừa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.

Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.

U mê.. thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
'' Vầng trăng xưa '' hiện tiền.


Thích Tánh Tuệ
blank

TỰ SOI GƯƠNG

Lúc gặp nhau, chị bạn tâm sự: "Trong thời gian chị ở nhà nuôi anh bệnh,
người bệnh vì đau nhức nên lắm lúc gay gắt quạu quọ này kia, chị tức mình hay
gây lại, vì cực khổ mà ảnh không thông cảm. Sau này chị tự tìm ra cho mình một
cách rất hay là, mỗi lần sắp "sân" lên liền chạy vào phòng mình đóng cửa lại,
nhìn mình trong gương tự hỏi " Mình đấy sao?''
Khi sân hận, mặt mày mình nhăn nhó trông rất dữ tợn... Chính hình ảnh mình
trong gương giúp mình bình tĩnh lại. Rồi sau đó mình dịu hẳn xuống, mới mở cửa
ra và săn sóc anh lại như cũ như không có gì xảy ra".

Mỗi khi ta nổi cơn Sân
Là ngay lúc đó phải cần '' soi gương ''.. nha bà con *:) happy!



blank



x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/07/2016(Xem: 15797)
Bước vào nẻo đạo kiếm an nhiên Học pháp, tu hành chuyển nghiệp duyên Ngũ giới ghi lòng siêng tịnh khẩu Tam quy tạc dạ nhớ tham thiền Chân kinh tụng rõ thêm thanh nhã Thập chú trì to xóa khổ phiền Hạt giống bồ đề ươm tưới bón Đạo Đời hai lối hướng chân nguyên.
19/07/2016(Xem: 13994)
Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà Sự nghiệp tu hành độ gần xa Nương theo phương tiện mà dẫn chúng Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà ( Pháp môn Tịnh Độ )
18/07/2016(Xem: 16692)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
18/07/2016(Xem: 13148)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11869)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 12029)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35808)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16492)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13214)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11292)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo