Khỉ Vớt Trăng

14/06/201407:27(Xem: 19645)
Khỉ Vớt Trăng

blank





blank

Xin vơi bớt si mê.


Chiều nay ngang qua dòng sông Ni Liên chợt thấy hai con lạc đà đang nhơi lại thức ăn
và chờ chủ đến dắt về, hình ảnh con lạc đà gợi cho tôi thầm nhớ lại lời Đức Phật dạy rằng:
“Cái khổ của con lừa, con lạc đà chở nặng, cái khổ của những kẻ trôi lăn trong sinh tử luân hồi chưa gọi là khổ.
Ngu si không nhận chân được thực tướng, không biết được hướng đi ấy mới gọi là khổ”.
(Trong cuốn Sa Di Luật Giải)

Tại sao Đức Phật nói sự chở nặng của con lừa, con lạc đà và những kẻ trôi lăn trong sinh tử chưa gọi là khổ?
Là bởi vì con lừa, con lạc đà và những kẻ trôi lăn trong sinh tử chỉ khổ một đời thôi, còn đối với những
tâm hồn ngu si không nhận chân được thực tướng, không biết được hướng đi thì họ sẽ bị trôi lăn mãi mãi
trong vòng sinh tử luân hồi mà không khi nào ra khỏi. Nói như nhà thơ Vũ Hoàng Chương :

'' Lang thang từ độ luân hồi
U minh nẻo trước, xa xôi dặm về ''.


Xin nguyện cầu cho tôi, cho cuộc đời từng ngày, từng ngày vơi nhẹ bớt si mê..
trở về cùng nguồn Tâm trong sáng.

Bodhgaya monk

blank
KHỈ VỚT TRĂNG

Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài không được
Nên mặt mày.. nhăn nhăn.

Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ.. mộng vàng vỡ tan!.

Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu
Trăm năm nỗi đau dài.

Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Vừa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.

Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.

U mê.. thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
'' Vầng trăng xưa '' hiện tiền.


Thích Tánh Tuệ
blank

TỰ SOI GƯƠNG

Lúc gặp nhau, chị bạn tâm sự: "Trong thời gian chị ở nhà nuôi anh bệnh,
người bệnh vì đau nhức nên lắm lúc gay gắt quạu quọ này kia, chị tức mình hay
gây lại, vì cực khổ mà ảnh không thông cảm. Sau này chị tự tìm ra cho mình một
cách rất hay là, mỗi lần sắp "sân" lên liền chạy vào phòng mình đóng cửa lại,
nhìn mình trong gương tự hỏi " Mình đấy sao?''
Khi sân hận, mặt mày mình nhăn nhó trông rất dữ tợn... Chính hình ảnh mình
trong gương giúp mình bình tĩnh lại. Rồi sau đó mình dịu hẳn xuống, mới mở cửa
ra và săn sóc anh lại như cũ như không có gì xảy ra".

Mỗi khi ta nổi cơn Sân
Là ngay lúc đó phải cần '' soi gương ''.. nha bà con *:) happy!



blank



x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/06/2018(Xem: 14462)
Áo Vàng Bất Diệt Nàng tên Nguyệt, áo nàng màu nguyệt bạch Hồn nàng thơm sách vở ướp thơm lây
07/06/2018(Xem: 11290)
Con rời nhà cũ theo chồng Rời miền thơ ấu, rời vòng yêu thương Cái nhà cũ kỹ vấn vương Căn gác ọp ẹp, chiếc giường quen hơi
05/06/2018(Xem: 17292)
THOÁT TỬ SANH Người ơi muốn thoát Tử-Sinh Trì Giới - Niệm Phật - Tụng kinh đêm ngày Tam Độc buông cho trắng tay Tham Sân Si dứt lòng này rỗng rang.
05/06/2018(Xem: 11756)
Thích Quảng Đức, Ngài vì chánh đạo Thắp lửa hồng ngăn bạo, cứu nguy Mười Một Tháng Sáu qua đi Lòng người mãi mãi khắc ghi muôn đời.
05/06/2018(Xem: 12009)
TRỰC nhận thường hằng, thật nhiếp hoa… CHỈ soi thanh tịnh rõ đường tà. CHƠN như vốn lặng, thừa duyên hiển, TÂM pháp luôn an, cạn tướng già.
04/06/2018(Xem: 12683)
Ác Mộng (thơ) Nữ Sĩ Tâm Tấn
04/06/2018(Xem: 11868)
2000 Năm Trước (thơ) Nữ Sĩ Tâm Tấn
04/06/2018(Xem: 19929)
NGỌN LỬA THIÊNG BỒ TÁT Kính dâng Bồ Tát Quảng Đức nhân ngày Ngài tự thiêu để bảo vệ Chánh Pháp (11-6)
03/06/2018(Xem: 12363)
Không chia buồn, lại chia vui Có hên trả quả thì xui đâu nào? Ngày "Tam Nương", phải "Tiểu Hao" Nay mai "Hoàng Đạo" thu vào gấp đôi Huống chi đã cuối thu rồi
01/06/2018(Xem: 11925)
Góc sâu nép bóng an bình Dừa non. Chuối biếc. Lá xanh. Gió về… Sân ngoài Bồ tát lắng nghe Thiêng liêng cảnh giới