Chiêu Dương Thị Tập (thơ)

28/05/201416:40(Xem: 19248)
Chiêu Dương Thị Tập (thơ)


TVQD_ Lo Thien Phat A Di Da 2a

CHIÊU DƯƠNG THI TẬP


THIỀN NHU THI VỊNH

Thơ

Hoa khai Thiền vị

Viên Huệ
Dương Chiêu Anh


******

ĐÓN XUÂN GIÁP NGỌ 2014

Mai nở đón Xuân Giáp Ngọ về
Xanh tươi hoa cỏ trổ sum sê
Rắn lui an ẩn vùng hang động
Ngựa tiến du hành dạo cõi quê
Mang lại niềm tin điều quốc thới
Chuyển bao nỗi khổ hướng Bồ Đề
Thân tâm an lạc vui ngày tết
Mai nở đón Xuân Giáp Ngọ về

Xuân Giáp Ngọ 2014
Viên Huệ




XUÂN MÃN KHAI

Kính mừng Di Lặc giữa mùa mai
Giáp Ngọ Tân Niên Xuân mãn khai
Vi diệu tiếng chim miền Tịnh cảnh
Nhiệm mầu lời Pháp cõi Như Lai
Thanh âm vang lại niềm an lạc
Ảnh hiện xua tan nỗi thống hoài
Pháp giới khắp vui ngày Tết đến
Long Hoa Giáo Chủ ngự đài mây

Xuân Giáp Ngọ 2014
Viên Huệ


THỊ HIỆN

Nụ cười Di Lặc thật hồn nhiên
Bình đẳng ban vui rải Phước điền
Dìu dắt kẻ tà ra nẻo chánh
Vỗ về chúng khổ dứt ưu phiền
Đường xa Bảo Sở đưa về tới
Vực thẳm Nại Hà vớt được lên
Giáng ngự Ta Bà thân thị hiện
Long Hoa thắng hội khắp gieo duyên.

Xuân Giáp Ngọ 2014
Viên Huệ


GIÁNG TRẦN

Di Lặc Đương Lai Phật giáng trần
Rời cung Đâu Suất đón ngày Xuân
Đưa loài Rắn dữ về hang động
Đón Ngựa Thần phi đuổi giặc tan
Bụng chứa Từ Bi thường cứu nạn
Miệng cười hoan hỷ rộng ân ban
Đem niềm vui tới cho nhân loại
Sáng tỏa hào quang Ánh Đạo Vàng

Xuân Giáp Ngọ 2014
Viên Huệ


XUÂN VỚI ĐẠO PHÁP

Xuân đã đến đua mừng hoa sắc thắm
Tiếng chim ca hòa gió thoảng hương ngàn
Hương vị nồng ấm áp cả không gian
Lòng phơi phới niềm vui xuân diễm tuyệt

Xuân Đạo Pháp nhiệm mầu Xuân Bất Diệt
Ở trong ta cả thế giới ba ngàn
Chẳng thời gian cũng chẳng luận không gian
Vốn tồn tại hằng tùy duyên bất biến

Bởi phân biệt thấy đất trời xoay chuyển
Nhẩm bốn mùa rồi xao xuyến bâng khuâng
Rồi phát sinh sầu khổ, tiếc, thươn,g mừng
Rồi lo sợ cảnh xuân tàn hoa rụng…!

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”

Mầm sanh diệt sẵn từ trong tạng thức
Chịu khổ đau chìm nổi kiếp trầm luân
Mãi đắm say chạy đuổi với khách trần
Luống quên mất “Bản lai chơn diện mục”

Thể trong sáng không nhiễm ô thế tục
Là Chơn tâm hằng có ở trong ta
Diệt Vô Minh hiển lộ tánh Di Đà
Là Giác ngộ Vô Sanh, là Giải thoát!

Xuân đến với muôn loài, Xuân An Lạc
Hằng thong dong tự tại giữa trần gian
Không khổ sầu lo sợ cảnh xuân tàn
Nguyện tự giác, giác tha tròn Đạo Pháp!

Uyển Nhã


HỌC TU DIỆU PHÁP LIÊN HOA KINH

Học tu nhiều kiếp đã vun bồi
Gương huệ hằng luôn tự chiếu soi
Diệu Pháp vô ngôn hàm bí yếu
Liên Hoa thiệt tướng đẹp tinh khôi
Ma Ni bửu ngọc đâu cần chuốt
Anh Lạc trân châu chẳng phải giồi
Phật tánh người người đều sẵn có
Vì chưa tỉnh ngộ mới luân hồi

Luân hồi sáu nẻo thảm thương thay
Thấy tánh quày đầu tỏ bản lai
Một niệm tiến tu cầu giải thoát
Bốn tâm trải rộng độ trần ai
Sông trong biển lặng đồng an lạc
Bão táp mưa sa khắp cảm hoài
Mở gút, căn trần thôi chẳng nhiễm
Bồ đề gốc Đạo nguyện vun bồi

Vun bồi cội phước nghiệp trần vơi
Ánh Đạo từ đây được sáng soi
Một phút vô thường buông xả hết
Trăm năm mộng ảo phủi tay rồi!
Đầu xuân hoa nở là như vậy
Cuối hạ sen tàn phải thế thôi
Vạn vật biến suy chung định luật
Ấy là Chơn Lý tự muôn đời!

Viên Huệ


VỀ VỚI ĐẠO TỪ BI

Gẫm thân ngũ ấm có ra gì
Sắc có rồi không, không có chi?
Bịnh chẳng buông tha trang nữ tú
Già đâu vị nể đấng tu mi
Còn hơi thở đó là sanh mạng
Dứt nhịp tim rồi ấy tử thi
Định luật vô thường chung tất cả
Hãy mau về với Đạo Từ Bi

Hãy mau về với Đạo Từ Bi
Kiếp nạn xin người hãy xét suy
Tu dưỡng giữ gìn thân, khẩu, ý
Hành trì dứt đoạn tham, sân, si
Đường vui tự tại hằng tinh tấn
Biển khổ trầm luân sớm thoát ly
Vượt bến sông mê về bến Giác
Đôi bờ sanh tử há lo chi!

Lo chi sanh tử lắm nhiêu khê
Chốn cũ Chơn nguyên sớm trở về
Tự tại mười phương trong Pháp giới
Tịch nhiên một cội gốc Bồ Đề
Hồi chuông Tịnh cảnh tâm khai ngộ
Tiếng sáo Thiền ca thức tỉnh mê
Buông bỏ nhẹ nhàng thân ngũ ấm
Thường Quang an ổn bước đường quê.

Viên Huệ


VĂN CHUNG THINH…

Văn chung thinh phiền não khinh”

Lắng tiếng chuông ngân nhẹ não phiền
Lòng nghe lặng tỉnh giấc triền miên
Sớm xa tục lụy duyên ràng buộc
Mau dứt trần lao mộng đảo điên
Quạt gió trong lành nơi Bảo sở
Đèn trăng thắp sáng chốn am thiền
Tâm kinh đọc tụng giồi chơn trí
Rạng chói Ma Ni ánh ngọc tuyền

Uyển Nhã


NGUYỆN VỀ TỊNH ĐỘ

Nguyện về Tịnh Độ cố hương ta
Lưu lạc lâu nay trở lại nhà
Đài báu trang nghiêm sen tỏa cánh
Pháp mầu vi diệu tiếng chim ca
Hào quang sáng lạng mười phương Phật
Tịnh thủy ngời soi chín phẩm hoa
Đến với Cha lành cùng bạn lữ
Cõi Vô Lượng Thọ vốn không xa

Song Huệ


HOA KHAI THIỀN Vị

Phân phang sen tỏa ngát hương thiền
Nhụy điểm cành xanh giọt nắng xuyên
Loáng thoáng nước trong bầy cá lội
Lững lơ mây ửng bóng chim chuyền
Trầm ngâm Tịnh giới thông trần cảnh
Lặng lẽ Không Môn cảm túc duyên
Dạo bước trưa hè sân vắng vẻ
Huê Lâm rực rỡ đóa hồng liên!

Hồng Liên rực rỡ cảnh Huê Lâm
Sáng tỏa hào quang Quán Thế Âm
Nắng chiếu hồ xanh ngời tịnh thủy
Hoa khai nhụy thắm rạng thiền tâm
Túc duyên lơi lỏng từ muôn thuở
Trần cảnh lao xao bảy chục năm
Tri ngộ ơn Thầy nay chỉ giáo
Quay về tu học đạo huyền thâm

Huyền thâm lý đạo hợp cơ duyên
Chư Tổ Như Lai đã ấn truyền
Như cá nước kia thong thả lội
Tựa chim trời kia thảnh thơi chuyền
Học tu Chánh pháp hằng vô ngại
Sanh tử luân hồi vẫn mặc nhiên
Thanh thản phút giây niềm tịnh lạc
Phân phang sen tỏa ngát hương thiền!

Viên Huệ




MÙA SEN

Mùa sen nở khắp trong ao
Theo gió đưa hương thoảng ngạt ngào
Cánh trắng ngoi cao vươn lất phất
Lá xanh xòe bóng gợn lao xao
Sáng choang nắng hạ mây khoe sắc
Trong trẻo hồ thu nước khỏa màu
Thuyền nhỏ hái nhiều bông thật đẹp
Lòng thành dâng Phật ngự trên cao

21/08/2000
Viên Huệ


BÔNG SEN

Đầm sâu súng mọc lẫn bên sen
Tiêu biểu loài hoa vốn chẳng hèn
Nước đọng, ngoi cao không bị ố
Sình lầy, cánh mượt chẳng hề hoen
Bướm ong nào dám quây quần nhiễu
Hương sắc đã từng nức tiếng khen
Cao khiết giữa đời đầy uế trược
Trong bùn nào nhiễm chất bùn đen!

Viên Huệ


HOA NỞ

Mùa này hoa đua nở
Từng đàn bướm lượn bay
Khoe màu trong nắng ấm
Bầy ong hút nhụy say!

Rực rỡ hoa xuân có đủ màu
Trắng hồng vàng tía thẩm chen nhau
Chập chờn đàn bướm say hương đượm
Chăm chút bầy ong hút nhụy đào
Gió sớm chưa tan sương hứng đọng
Nắng mai đã hửng, bóng xuyên rào
Thẩn thờ dạo bước đêm vừa sáng
Chim hót bình minh ríu rít chào!

Gió hửng ban mai gió sớm lùa
Xuân về hoa nở ngát hương đưa
Tiết trời còn lạnh sương còn đượm…
Tỉnh giấc sau rèm bóng đã trưa!

Mùa hoa nở đẹp, đẹp xinh ơi
Khó giữ gìn hoa bởi tiết trời
Gió cuốn mây bay xua bóng xế
Nước im hồ lặng hứng trăng rơi
Vô thường định luật là không đổi

Chơn lý thiên nhiên thiệt chẳng dời
Mộng thực vẫn hay là ảo ảnh
Mùa hoa nở đẹp, đẹp xinh tươi!

Bakewell, Ất Dậu
Tháng 5-2005
Chiêu Anh




BỐN KHỔ

1-Sanh
Từ thuở lọt lòng cất tiếng oa
Chiếc thân trần trụi với xương da
Nâng niu bú mớm sâu tình mẹ
Bồng bế dỗ dành nặng nghĩa cha
Cơm áo trưởng thành mang nợ nước
Ngành nghề đỗ đạt cảm ơn nhà
Biết bao công khó ta khôn lớn
Ta có chi là thật của ta!

2-Già
Nào có tha ai cái tuổi già
Răng long, tóc bạc, lợt màu da
Rã rời gối mỏi đôi chân yếu
Điếc lẫn thân suy, cặp mắt lòa
Tuổi thọ trăm năm chừng ngắn ngủi
Hơi tàn đôi phút chạnh lìa xa
Vô thường định luật là như vậy
Xin chớ đau lòng, chớ thiết tha!

3-Bịnh
Trái gió, trở trời phải ốm đau
Người thì vàng võ, kẻ xanh xao
Nhức đầu, sưng khớp, thần kinh tọa
Hen suyển, viêm xoang, huyết áp cao
Tạng phủ, tứ chi đều rệu rã
Cờ cân, bắt mạch thảy mòn hao
Ung thư, thủy thủng nhiều căn chứng...
Tứ khổ, đâylà! Biết nói sao?!

4-Chết
Một phút xuôi tay nhắm mắt rồi!
Như sương, như gió thoảng làn hơi...
Dở hay tội phước, NHƠN gây tạo
Lành dữ oan gia, QUẢ đáp bồi
Trắng nợ thế gian, thân giả hợp
Sạch duyên trần lụy, phận đơn côi
Ra đi chiếc bóng tùy theo nghiệp
Sanh tử luân hồi mãi chẳng thôi...!

Uyển Nhã Phương Am
01/09/2002
Viên Huệ


NÀO CÓ LO CHI...

Nào có lo chi cái tuổi già
Sớm chăm niệm Phật, niệm Di Đà
Vốn không lưu luyến tình con cháu
Cũng chẳng đa mang chuyện cửa nhà
Lướt sóng giong thuyền qua biển khổ
Vung gươm vào trận thắng quần ma
Cánh buồm giải thoát xuôi theo gió
Thẳng hướng về Tây vượt ái hà!

Uyển Nhã Phương Am
30/08/2002
Viên Huệ

CUỘC XOAY VẦN

Ai hay dâu biển cuộc xoay vần
Sanh tử luân hồi chớ dửng dưng
Hoạn lộ cầu danh người dấn bước
Tình trường si ái kẻ sa chân
Thăng trầm thương khách cô đơn mộng
Huyễn hóa lo chung cộng nghiệp trần
Nhơn quả kìa như hình với bóng
Vô thường kiếp sống tựa phù vân!

Uyển Nhã Phương Am
Tháng 10/2002
Viên Huệ


TỊNH TU

Tịnh tu thân được thảnh thơi
Xả ly tất cả duyên đời rối ren!
An vui ở chốn Am Thiền
Khêu đèn Bát Nhã, kết duyên Bồ Đề!

Viên Huệ




SA MÔN

Gươm trí huệ đoạn lìa nhơn ngã
Xả chấp nê thong thả đường tu
Sa Môn đúng bậcTrượng Phu
Bốn phương tự tại ngao du độ đời

Hoằng Đạo cả nơi nơi tỉnh giấc
Đức Từ Bi giải thoát muôn loài
Chúng sanh chấm dứt duyên đời
Ta Bà sen nở thảnh thơi cõi Thiền...

Song Huệ




TỊNH ĐỘ TRONG TA

Tịnh Độ trong ta chẳng phải ngoài
Cảnh trần cõi Phật vốn không hai
Sống vui phơi phới cùng trăng nước
Biết đủ thung dung với tháng ngày
Xuân dạo non Tiên miền Nhược Thủy
Hạ về an ẩn chốn Như Lai
Đói ăn, khát uống đâu phiền toái
Tự tại trên đời hạnh phúc thay!

Uyển Nhã


NIỆM DI ĐÀ

Tâm tâm niệm niệm Di Đà
Niềm vui tịnh lạc chẳng già mãi xuân
Giữa dòng sanh tử xoay vần
Thong dong đối cảnh bụi trần chẳng nhơ

Viên Huệ


MỘT NGÀY AN VUI

Thoát trần nhẹ bước khoan thai
Bình minh quang đãng một ngày an vui

***

Ngắm tia nắng buổi bình minh rực rỡ
Hoa trong vườn đua nở ngát hương bay
Đôi chim về tung lượn trên cành mai
Cùng mổ hạt bên nhau đùa quấn quýt

Từ đâu bay về? Từng đàn ríu rít
Tình, vô tình cùng cây kiểng thiên nhiên
vùng bao la, cõi trời đất vô biên
Ta ngây ngất phiêu diêu vào cõi mộng

Cùng hoa bướm quyện hồn ta bay bổng
Phút siêu trần quên mất kiếp lưu đày
Vườn thơ xuân rực rỡ nắng ban mai
Thật hạnh phúc ngày an vui tự tại

Viên Huệ


CHÚNG SANH THỜI MẠT PHÁP

Lần lượt ra đi các bậc hiền
Cõi đời sanh chúng khổ triền miên
Không Thầy dìu dắt con đường sáng
Lầm lạc, si mê, vạn chướng phiền

người với người mưu hại lẫn nhau
Chiến tranh không dứt nạn binh đao
Tranh giành cương thổ hằng xâu xé
Cõi đất nhân gian đẫm máu đào

Đạo đức con người cứ giảm suy
Tràn đầy tham vọng, lắm mê si
Văn minh khoa học càng tân tiến
Ô nhiễm môi trường có ích chi.

Tranh nhau khai thác những tài nguyên
Trái đất lâu dần mất tự nhiên
Khoan dầu, khai mỏ làm băng hoại
Thảm họa thiên tai khó được yên

Nỗi khổ nhơn gian đã quá nhiều
Khắp nơi Tam Độc lửa hừng thiêu
Chúng sanh khó thoát ra nhà lửa
Khó gặp Minh Sư được dắt dìu

Mong đấng Từ Tôn sớm giáng trần
Cứu muôn sanh chúng cõi trầm luân
Linh hoa nở hội đồng an lạc
Khắp cõi Ta Bà dịu ánh Xuân.

Bakewell, 18 Tháng GiêngNhâmThìn
09/02/2012
Viên Huệ


NHỚ CÕI QUÊ
Giấc Mơ Cùng Tử

Thượng Nguyên trăng sáng đỉnh Lăng Già
Mây trải trời xuân đất nở hoa
Biến cảnh nhơn gian thành Tịnh Độ
Ưu Đàm hương ngát cõi Ta Bà

Vạn vật im lìm giấc ngủ yên
Ta say gối mộng cảnh thần tiên
Bên đường rực rỡ màu sen nở
Ríu rít chim ca én lượn chuyền

Tiếng suối đâu đây đổ nhịp nhàng
Chan hòa ánh sáng rực hào quang
Nghe trong tiếng gió như lời Pháp
Giọng Hải Triều Âm thật dịu dàng

Vạn kiếp luân hồi giấc tỉnh say
Cảnh trần lẫn lộn cảnh Thiên Thai
Khổ vui ảo ảnh đêm ngày mộng
Trăng sáng Lăng Già tột đỉnh soi

Từng bước chân lê lạc lối về
Chiếc thân Cùng Tử nẻo đường mê
Lang thang đây đó dừng chân mỏi
Chợt ngộ vô thường nhớ cõi quê

Gió giục ngân vang tiếng Pháp Âm
Cơn mê chợt tỉnh lệ âm thầm
Vừa hay trăng sáng soi đường tối
Rạng rỡ khung trời một chữ Tâm

Mùng Mười Tháng Giêng Nhâm Thìn
01/02/2012
Viên Huệ




ĐỜI NGƯỜI

Lá vàng theo gió thu bay
Tuổi xanh theo với tháng ngày ra đi

Mỗi ngày hăm bốn tiếng
Kim đồng hồ di chuyển
Tíc tắc nhịp thời gian
Tuổi xuân dần tan biến

Đố ai ngăn được thời gian lại
Cho buổi ban mai khỏi xế chiều
Tuổi thơ còn mãi ngày tươi sáng
Mái tóc dừng phai bạc muối tiêu

Thương tiếc làm sao thuở tuổi xanh
Ngày vui trong sáng quá mong manh
Như giọt sương mai trong nắng sớm
Đẹp lắm mà tan cũng quá nhanh!

Ngày tháng thoi đưa ngắt tuổi đời
Đông tàn, xuân thắm, hạ thu phai
Nắng lên đứng bóng, chiều tà ấy
Hoa nở ban mai, xế úa rồi
Bài học vô thường luôn phải học
Trò chơi huyễn hóa cứ mà chơi
Thiên nhiên như thị, như như thị
Thấu rõ lý mầu dạ thảnh thơi

Thắm thoát nhìn ra đã bạc đầu
Xuân xanh chẳng thể kéo dài lâu
Hỡi ai say giấc hoàng lương mộng
Hãy dậy xem kìa cuộc bể dâu!

Chiêu Anh


LỜI KHUYÊN KÍP LO TU

Chộn rộn mươi năm rồi mãn cuộc
Cõi vui an nghĩ giấc nghìn thu

Đường trần chưa tận bến
Xin hãy kíp lo tu
Chớ đợi già quá muộn
Sớm tìm chốn thanh u
Học đạo mầu Giác Ngộ
Ngoi lên khỏi ao tù
Quay về tìm nẻo sáng
Tỉnh giấc mộng phù du
Giác mê là tỏ ngộ
Chí quyết hạ công phu
Trăm năm rồi mãn cuộc
An nghỉ giấc ngàn thu...

Chợt tỉnh mộng đêm thâu
Vần thơ giải ý sầu
Giấc kê vàng ngắn ngủi
Xanh rì nắm cỏ khâu...

Viên Huệ


BÀI KỆ

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô lưu tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm

Cánh nhạn tung bay liệng giữa trời
Nước trong lạnh lẽo bóng chìm trôi
Nhạn không có ý cần lưu dấu
Nước chẳng lòng nào giữ bóng rơi...

Nhạn bay liệng giữa hư không
Lạnh lùng đáy nước xanh trong bóng chim
Nhạn không có ý lưu hình
Nuớc không giữ bóng, im lìm chảy xuôi...

Thơ Huệ Viên dịch




TA HẸN

Ta hẹn sẽ cùng đặng gặp nhau
Dẫu trong tam giới ở nơi nào
Thể đồng thanh khí còn tao ngộ
Hằng một tánh linh ắt cảm giao
Giả tạm cõi đời nơi uế trược
Chơn thường mối Đạo chốn thanh cao
Chuyên tâm dứt niệm về quê cũ
Ta hẹn sẽ cùng đặng gặp nhau!

Viên Huệ


KHUYÊN BẠN

Tỉnh giấc mơ tiên tỉnh mộng vàng
Gẫm thân huyễn hóa có chi màng
Tu cần giải thoát xin khuyên bạn
Hãy quyết một đường tới Lạc Bang

Chốn Lạc Bang cát vàng trải rộng
Đất lưu ly rợp bóng ngàn xanh
Sen hồng,
đáy nước long lanh
Pháp mầu chim hót tiếng oanh rộn ràng...

Viên Huệ





NGÀY TRỞ LẠI

Ngày trở lại đường vui hớn hở
Hướng về Tây rực rỡ hào quang
Ba ngàn thế giới thênh thang
Quê hương là chốn Lạc bang ta về

Gặp đông đủ đề huề bạn lữ
Hàng Chư Thiên, Tiên nữ cõi trời
Mừng câu tương hội đón mời
Nhạc vui trổi khúc, khắp trời nở hoa...

Hương trầm tỏa Liên tòa bát ngát
Ao Liên trì dịu mát màu sen
Nhạc hòa lộng gió tiếng chim
Chư Thiên, Bồ Tát ngợi khen tấc thành

Cõi trần thế tu hành viên mãn
Ngày trở về trực vãng Tây Phương
Mạn Đà La nở trải đường
Cha lành Vô Lượng vui mừng đón con!

Uyển Nhã Phương Am,16/07/2000
Trọng Hạ Canh Thìn
Viên Huệ




hoasen1

Chân thành cảm ơn Lão Cư Sĩ Viên Huệ đã gởi tặng Trang Nhà Quảng Đức Tập Thơ này nhân Mùa An Cư Kiết Đông 2014 tại Tu Viện Quảng Đức, Nam Mô A Di Đà Phật (28-5-2014, TK Thích Nguyên Tạng)


Đánh máy vi tính: Quảng Hoa Tâm & Quảng Pháp Thông





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2567)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2490)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1820)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1737)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2213)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1683)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1515)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1612)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 2068)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2551)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!