Lời hịch Muôn Đời (thơ)

24/05/201418:25(Xem: 18012)
Lời hịch Muôn Đời (thơ)
hoang sa
Lời hịch Muôn Đời
Hoàng Sa cùng với Trường Sa
Hai vùng quần đảo là nhà Việt Nam
Đã nhiều thế kỷ đan thanh
Biết bao sử sách rành rành khắc ghi
Cộng Tàu, ngang ngược kiêu kỳ
Bá quyền xâm thực, cướp đi, dễ nào
Bảo cho, không nhớ hay sao
Ngàn năm cuốn chạy, kêu gào trời mây
Nguyên Mông, hớt hãi mặt mày
Hán Minh, xốc xếch, xéo dày tan hoang
Nhà Thanh, xơ xác rã hàng
Hỡi người phương Bắc, xềnh xoàng khéo quên
Nếu ta điểm mặt, chỉ tên
E rằng sỉ nhục, ê mình khó coi
Bảo cho, nhớ kỹ mấy lời
Ta đây không nỡ mà khơi tro tàn
Theo dòng lịch sử băng ngang
Cha ông ngươi đã ê càng nước ta
Ta không kể tội can qua
Nay ngươi lại động Nhị Sa, coi chừng
Bao phen khiếp đảm, kinh hồn
Chạy chui ống cống, ống đồng, nhớ không
Bạch Đằng, xác nghẽn dòng sông
Chi Lăng, Vạn Kiếp, xương chồng núi cao
Bao phen, rồi cũng bôn đào
Nói ra hổ mặt anh hào biết chưa
Hịch ban, ngươi nhớ thì chừa
Nếu không, sỉ nhục thêm thừa mai sau
Việt Nam không có dễ đâu
Bao mộng xâm thực, ê đầu, ố danh
Việt Nam không chuộng chiến tranh
Nhưng ai cưỡng chiếm, tơ mành ra tro
Bao thời, tháo chạy, vắt giò
Bao thời, tháo chạy, xin – cho – quy – hàng
Việt Nam lẫm liệt đường đường
Bảo cho, đừng đụng giang sơn nước này
Dù cho Nam – Bắc – Đông – Tây
Bảo cho, không dễ xéo dày Việt Nam.

Tháng 12 – 2007
Mặc Giang TNT


ban_do_viet_nam3
Lời Hịch cho Tàu Cộng
Này Tàu Cộng, 1000 năm Bắc thuộc
Bạch Đằng Giang sóng vỗ sạch quân thù
1000 năm, là bước ngoặt thiên thu
Việt Nam ta không bao giờ quên được
Đinh, Lê, Lý, bao phen nhe nanh vuốt
Đến Triều Trần, ngươi tung vó xâm lăng
Cả ba lần, đều tan tác Nguyên – Mông
Mộng bá quyền chưa biết dừng chân lại
Thời nhà Hồ, một lằn tên hai mũi đạn
Ngươi tưởng rằng bình định thuở thuộc Minh
Chỉ 10 năm, ta đánh đuổi tan tành
Ngươi vuốt mặt khóc thầm cơn thống hận
Cuối Triều Lê, tưởng thời cơ đã đến
Chia hai đường hùng dũng kéo quân sang
Trận Đống Đa,
Ta đánh cho, không còn một manh giáp, tan hoang
Ngươi hớt hãi lùi sâu xa biên giới
Năm 1974, 1988, thêm hai lần lãnh hải
Nhà ngươi đâu chiếm được, phải không nào
Năm 1979, vượt sáu tỉnh địa đầu
Rồi lủi thủi lết lê về bổn xứ
Cuối thế kỷ hai mươi, bày trò hiệp ước
Năm 2007, lại tiếm vị Nhị Sa
Ngươi vốn biết, Việt Nam dân tộc ta
Chống xâm thực, hơn cuồng phong vũ bảo
Hơn tiếng thét hùm thiêng, sư tử hống
Hơn tiếng gào bom đạn, khói mù bay
Hơn xe tăng, đại pháo cả Đông – Tây
Con cháu của Vua Hùng, đâu phải là thỏ chuột
Ngươi là gì, cũng chỉ là Ba Tàu, Chú Chệt
Tây Tạng kia, nửa thế kỷ trôi qua
Vẫn là cơn ác mộng của người Hoa
Nói chi nữa đến Bắc Hàn, Mông Cổ
Hai đầu kia là nước Nga, Ấn Độ
Cách biển khơi, nào Nhật Bản, Đài Loan
Ta biết ngươi, luôn thấp thỏm, bồn chồn
Nói đến ta, càng sởn gai rợn ốc
Sử nhà ngươi, biết bao trang ô nhục
Dân nhà ngươi có dám đọc hết không
Hay Chú Ba Tàu, giỏi rị mọ bút lông
Tranh sáng tối, vẽ thêm màu vân cẩu
Ta không nói những người Hoa hiền hòa, nhân hậu
Ta chỉ nói một đám người ăn trên, ngồi trốc, hỏng giò
Mang bộ mặt huênh hoang xì thẩu, mắt xếch, mõm hô
Ôm hoang tưởng : mộng bá đồ vương, tóm thâu thiên hạ
Báo cho ngươi biết :
Dân tộc Việt Nam, vững hơn sắt đá
Kiềng ba chân, còn có thể lung lay
Việt Nam ta, muôn thuở không đổi thay
Dân Hồng Lạc, sẵn sàng dạy người Phương Bắc
Đây là Lời Hịch, chắc hơn đinh đóng cột
Nếu biết điều, đừng để ta ra tay
Và ngươi này, đã vào thế kỷ hăm mốt hôm nay
Chẳng mấy chốc, thế giới và nhân loại phải sững sờ :
Ôi, tưởng ai, chứ lại là Tàu Cộng, Tàu ô, Tàu dịch !!!
Tháng 12- 2007
Mặc Giang TNT


ban_do_viet_nam4
Nhị Sa yêu kiều
Này Trường Sa em hỡi, em ở đâu
Này Hoàng Sa em hỡi, em ở đâu
Em ở phương trời nào
Cao nguyên
Đồng bằng
Núi cao
Hay hải đảo
Ta nghe tên em
Của đất nước Việt Nam từ thuở
Khi tiền nhân mở bờ cõi Miền Trung
Dưới đất, trên không, biển cả một vùng
Nhị Sa gắn liền với địa dư xứ Quảng
Ngược thời gian, vào thế kỷ mười bảy
Xuôi thời gian, đã mấy trăm năm
Tô thắm giang san, xương máu cha ông
Sử sách Đông - Tây
Khắc ghi lịch sử theo dòng
Nhị Sa Hoàng - Trường
Là của Việt Nam, nhất tề khẳng quyết
Không những, chỉ có cột bia, điểm mốc
Không những, lại qua biển cả, giông bão trú thân
Mà dân ta đã sinh sống, đóng quân, bảo vệ ân cần
Cả mộ phần, cũng thấm sâu nòi giống
Năm 1974, 1988, Trung Cộng đã hai lần gây hấn
Năm 2007 hôm nay, lại tiếm danh, xây mộng bá quyền
Việt Nam - Trung Hoa
Đã trải qua bao thời nghiệt ngã oan khiên
Sử sách còn ghi
Ta chưa hề quên
Đống tro tàn quá khứ
Hoàng - Trường em ơi
Ta vẫn còn đây
Quyết không để cho Cộng Tàu chiếm cứ
Dân tộc hùng anh
Quyết đấu tranh đánh đuổi ngoại xâm
Non nước Việt Nam, gìn giữ tên em
Dân tộc Việt Nam, muôn đời bất khuất
Hoàng Sa hỡi, em đứng giữa trùng khơi hải đảo
Trường Sa ơi, em đứng giữa sóng biếc đại dương
Em là của Việt Nam, địa chí Miền Trung
Em là của Việt Nam, là của quê hương
Nhị Sa Hoàng - Trường, gắn liền tên tuổi
Này Tàu Cộng, đừng bạo tàn nông nỗi
Ngươi, không thể cướp em ta
Tiếm vị, tiếm danh
Ta đưa em về, tổ quốc trời Nam
Ta không hề quên, ngàn năm phương Bắc
Hoàng Sa hỡi, em có nghe
Trường Sa ơi, em có nghe
Non nước Việt Nam
Trải dài năm ngàn năm văn hiến
Lịch sử huy hoàng
Quật khởi quật cường
Hồn thiêng khói quyện
Chữ “S” dư đồ, liền sông liền biển
Dưới đất trên không, liền núi liền non
Ta quyết một lòng, son sắt keo sơn
Bảo vệ Hoàng - Trường
Nhị Sa yêu kiều
Là của Việt Nam, non sông gấm vóc.
Tháng 12 – 2007
Mặc Giang TNT


ban_do_viet_nam45
Bão thổi lên rồi
Bão thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Bão thổi lên rồi
Này dân tộc Việt Nam hùng anh
Giòng giống Lạc Hồng
Năm ngàn năm Văn Hiến
Rợp bóng cờ bay
Hồn thiêng khói quyện
Non nước Việt Nam
Vùng biển, vùng trời
Thung lũng, đồng sâu, rừng thẳm, núi đồi
Tấc đất chất chồng máu xương lịch sử
Từ Quảng Ninh, ngược lên Việt Bắc
Từ Bản Giốc, thẳng tắp xuôi Nam
Từ Trường Sơn ra tới Biển Đông
Gĩn giữ muôn đời, là sông là núi
Bão thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Bão thổi lên rồi
Này con dân tổ quốc Việt Nam
Ta bảo vệ Trường Sa
Ta bảo vệ Hoàng Sa
Dưới đất, trên không, hải đảo, sơn hà
Là xương là máu, bao thế hệ Ông Cha
Không một thế lực nào mạo xưng cưỡng chiếm
Ai bá quyền xâm thực
Ta nhất tề phản kháng
Ai ngang tàn hống hách
Ta đánh đuổi không tha
Ai tôn trọng chủ quyền
Ta giao kết thái hòa
Đó là tiếng hịch muôn đời
Không bao giờ thay đổi
Bão thổi lên rồi
Này thanh niên, sinh viên, học sinh
Bão thổi lên rồi
Này con dân tổ quốc Việt Nam
Bất khuất, kiên cường, son sắt, đan thanh
Tiếp nối huy hoàng trang sử hùng anh
Giòng giống Lạc Hồng, non nước ngàn năm
Ngạo nghễ, ngẩng đầu, dõng dạc, tiến lên
Không phản bội ông cha
Không bao giờ khuất phục
Chết, chết vinh, không bao giờ sống nhục
Khí, khí hùng, không nhắm mắt, khoanh tay
Từ ngàn xưa đến mãi hôm nay
Từ hôm nay đến mãi ngàn sau
Giòng giống Lạc Hồng
Đất nước Vua Hùng
Không thuở nào phai.
Tháng 12 – 2007
Mặc Giang TNT

ban_do_viet_nam3

Chim Lạc Hồng đậu trên Cây Tổ Quốc
Chim Lạc Hồng đậu trên Cây Tổ Quốc
Năm ngàn năm Văn Hiến của Tiên Rồng
Dòng máu đào tươi thắm nhuận non sông
Dùng xương thịt xây thành trì đất nước
Chim Lạc Hồng đậu trên Cây Tổ Quốc
Từ Hùng Vương đến thế kỷ hôm nay
Từ hôm nay băng thế kỷ tương lai
Không biến thể không lung lay đâu được
Năm ngàn năm đời sau qua thuở trước
Tiếp nối nhau dòng lịch sử kiêu hùng
Một tấc đất mọi miền là của chung
Từ rừng núi đến đồng bằng biển cả
Giữ Đất Mẹ, gìn Quê Cha rạng rỡ
Việt Nam này sông núi của Tổ Tiên
Anh chị em ta thạch trụ như kiềng
Mỗi tấc đất là thành đồng vách núi
Bao thế hệ tiền nhân đã đi trước
Bao thế hệ con cháu nối theo sau
Từ Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau
Đâu đâu cũng là quê hương gấm vóc
Từ đất liền, đến vùng trời vùng biển
Vượt Trường Sơn, ra thấu khắp Biển Đông
Từ Hoàng Sa, Trường Sa, Phú Quốc, Côn Sơn
Tận Cao Nguyên, Trung Du, Thượng Du, Việt Bắc
Đền Hùng Vương, ngát trầm hương nghi ngút
Huế, Sài Gòn, Hà Nội, vang vọng trổi hùng ca
Từ Nam Quan, Cà Mau, đến vùng sâu, vùng xa
Hội Diên Hồng quyết đồng tuyên bất khuất
Anh có biết, Chị có biết, và Em có biết
Việt Nam này sông núi của uy linh
Năm ngàn năm Văn Hiến thật anh minh
Đất Phương Nam, Người Việt Nam bất diệt
Anh có biết, Chị có biết, và Em có biết
Việt Nam này, Dân Tộc tuyệt chơn phương
Khí hùng anh luôn lẫm liệt phi thường
Quyết đánh đuổi mọi quân thù xâm lược
Anh có biết, Chị có biết, và Em có biết
Việt Nam này là dòng giống Rồng Tiên
Bắc Nam Trung như một nối Ba Miền
Mãi sừng sững hiên ngang cùng trời đất
Anh và tôi, hãy tiến ra phía trước
Chị và Em, gìn giữ khắp hậu phương
Nắm chặt tay quét sạch lũ ngông cuồng
Hát khúc khải hoàn bài ca chiến thắng
Anh và tôi, mọi tuyến đầu dũng lược
Chị và Em, tiếp sức khắp nẻo đường
Diệt tham tàn, diệt cường bạo tai ương
Để kiến tạo hòa bình cùng thế giới
Chim Lạc Hồng đậu trên Cây Tổ Quốc
Bắc Nam Trung một cội tỏa Ba Miền
Nhứt hô bá ứng chấn động tam thiên
Dị khẩu đồng âm băng ngàn vũ trụ
Chim Lạc Hồng đậu trên Cây Tổ Quốc
Bắc Nam Trung ba nhánh phủ Ba Miền
Việt Nam này, muôn thuở giống Rồng Tiên
Trao thế hệ đến muôn đời vĩnh trụ.
TNT Mặc Giang

ban_do_viet_nam2
Khấn nguyện Quốc Tổ
Cùng khấn nguyện trước bàn thờ Quốc Tổ
Xin chứng tri cho con cháu Lạc Hồng
Đồng tâm hiệp lực bảo vệ núi sông
Đánh đuổi ngoại xâm bảo toàn đất nước
Cùng khấn nguyện trước bàn thờ Quốc Tổ
Gia hộ cho con cháu của Rồng Tiên
Dù ở nơi đâu trên khắp mọi miền
Khẩn thiết lắng nghe hồn thiêng réo gọi
Cùng khấn nguyện trước bàn thờ Quốc Tổ
Khí hồn thiêng che chở núi sông này
Giặc thù truyền kiếp hống hách quá tay
Lấn biển lấn đảo đất liền biên giới
Cùng khấn nguyện trước bàn thờ Quốc Tổ
Dòng giống Rồng Tiên, con cháu Vua Hùng
Bất khuất kiên trinh, xâm thực cáo chung
Bất luận bạo cường, thời nào cũng thế
Dòng lịch sử năm ngàn năm bất khuất
Việt Nam này vẫn sừng sững hiên ngang
Thế thế tiền nhân nhất dạ tâm đan
Thời thời hậu bối một lòng quyết chí
Đất nước ta hễ gặp thời nguy biến
Quê hương ta hễ gặp lúc nguy vong
Triệu triệu con tim tất cả một lòng
Triệu triệu con người nhất tề đứng dậy
Này Tàu Thực, liệu hồn không tránh khỏi
Một ngàn năm Bắc Thuộc nhớ hay chưa
Dân tộc Việt Nam dũng lược có thừa
Chí khí hùng anh mài son luyện sắt
Quyết đánh đuổi bọn giặc thù Phương Bắc
Quyết bảo vệ toàn vẹn khắp giang sơn
Sông núi quê hương thạch trụ vững bền
Một tấc không mòn một ly không suyễn
Khi càn khôn chia quốc gia giới tuyến
Việt Nam này như trụ vũ định ban
Năm ngàn năm trước tuyệt thế huy hoàng
Năm ngàn năm sau tuyệt kỳ rạng rỡ
Giặc phương Bắc đừng dở trò quái gỡ
Bao nhiêu lần cuốn chạy không nhục sao
Hồn phách tiêu ma hớt hãi kêu gào
Nay nếu tái diễn tan tành đâu khác
Giặc phương Bắc đừng dở trò bạo ngược
Mộng bá quyền sẽ ác mộng đảo điên
Dân tộc Việt Nam nộ khí xung thiên
Tấc đất Phương Nam mồ chôn quân Bắc
Giặc phương Bắc đừng dở trò hống hách
Mộng bá quyền sẽ chuốc lấy mộng vong
Dân tộc Việt Nam không suyễn tơ hồng
Giặc Tàu tan tác Tàu Ô Tàu Lá
Dân tộc Việt Nam đồng thanh quyết thệ
Người người Việt Nam nhất dạ tâm đan
Tàu Thực kia đừng dở thói hung tàn
Đừng có trách ta ra tay nữa nhé.
TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2020(Xem: 10684)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 9333)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 11931)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17640)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 24612)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
08/08/2020(Xem: 10618)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền Chỉ như hạt bụi vương thềm;
07/08/2020(Xem: 9615)
Lên chùa Mang một cái Tâm Chắp tay Nương dưới bóng râm Bụt Đà Niềm tin vững chãi không già Không vơi không hụt Không sà xuống sân... Cờ treo Hoa cắm Đèn giăng Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
05/08/2020(Xem: 10415)
Đi tìm chân lý giữa cuộc chơi Mấy mùa sương lạnh, lệ đầy vơi Nhức xương, dâu buốt miền da thịt Chân lý xa với trong biển khơi
05/08/2020(Xem: 10729)
Cô Vy (Covid 19) ơi ! sao em tàn ác thế ? Đã lấy đi tánh mạng biết bao người Khiến nhân thế mất đi nụ cười tươi Đành “giản cách”với khóc sầu ly biệt
05/08/2020(Xem: 17168)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''