Kiếp người (thơ)

22/05/201407:52(Xem: 17980)
Kiếp người (thơ)


lotus_14

Kể từ tiếng khóc chào đời

Thế gian vui đón thêm người hài nhi

Lớn theo tham ái sân si

Bụi trần vững bước chân đi dặm đời

Trăm năm là một cuộc chơi

Khi vui nâng chén, chán thời sang ngang

Biển đời chìm nổi mênh mang

Bến trong bến đục gian nan thân bèo

Khi trên đỉnh núi cheo leo

Khi thì xuống dốc tuột đèo sa cơ

Lúc như cánh bướm bài thơ

Lúc như sương móc tinh mơ chóng tàn

Buồn vui vinh nhục hợp tan

Cả đời chồng chất muôn ngàn đắng cay

Giật mình một giấc ngủ say

Tỉnh ra mới biết thân này mộng thôi

Sống cho trọn kiếp con người

Hồng trần buông gánh thảnh thơi đi về

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/05/2012(Xem: 16011)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 15914)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 16479)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 15500)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 15046)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 14117)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 14625)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 14413)
Không biên giới (thơ)
13/05/2012(Xem: 16115)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 17524)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên