Mẹ (thơ)

12/05/201418:39(Xem: 13724)
Mẹ (thơ)


me-con-02
Mẹ

Mẹ luôn là dòng suối mát

Là suối nguồn rưới mát đời con.

Thức khuya dậy sớm trông nom

Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng

Rồi những đêm tối thức trông

À ơi ru hỡi ôm con vào lòng,

À ơi ru ngủ giấc nồng

Thấm sâu vào ruột vào lòng của con.

Tuy rằng tuổi trẻ còn non,

Nhưng con luôn nhớ lời ru năm nào.

Bao nhiêu vất vả gian lao

Cuộc đời của mẹ con nào có quên.

Con ao ước khi lớn lên,

Gắng làm con thảo báo ơn mẹ hiền.

Bóng hình mẹ luôn thiêng liêng,

Đoan trang cao quý gương hiền con soi.

Sau khi con lớn lên rồi,

Tòng phu xuất giá phải rời mẹ cha.

Bỏ cha, bỏ mẹ quê nhà,

Lòng con đau đớn như là dao đâm.

Cuộc đời trong nổi thăng trầm,

Lời ru của mẹ ấm nồng lòng con.

Giúp con hiểu đạo vuông tròn

Trung kiên nghĩa nặng trên con đường đời.

Giúp con tỏ rõ hạnh người,

Công, Dung, Ngôn, hạnh dạy con nên người.

Gương vàng của mẹ con noi,

Tiếng ru của mẹ đưa con vào đời.

Kính tặng tất cả các bà mẹ

Mừng ngày Hiền Mẫu 2014

Hiền Hỷ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18162)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19966)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18175)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16053)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca