Trên Đỉnh Cô Phong

01/05/201409:31(Xem: 16936)
Trên Đỉnh Cô Phong


1canhdep


TRÊN ĐỈNH CÔ PHONG

 

Vĩnh Hảo

 

 

 

Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu.

“Hữu thời trực thướng cô phong đảnh

Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”

(Thiền sư Không Lộ)

Có khi lên tận đầu non quạnh

Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.

Trên đồi cao, nhìn mây trắng bay. Mây dầy đặc nhưng không che hết bầu trời xanh ngát. Mây chẳng qua chỉ che được trời khi nhìn lên từ nơi cạn thấp.

Một tâm thức tự do, từ đỉnh cao chót vót, thì không gì có thể ngăn trở, vướng bận.

Tâm thức ấy, được khởi đầu bằng thái độ của con người trước niềm tin và tri kiến. Vượt qua niềm tin, vượt qua tất cả những tri kiến, mới có thể chạm đến chỗ vô cùng. Nhưng con người thường khi bị dẫn dắt bởi những kẻ quyền uy, hoặc muốn được dẫn dắt bởi kẻ khác, không muốn tự mình tìm ra và chứng nghiệm sự thực.

Những kẻ ù lỳ, lười biếng không bao giờ muốn trèo lên đỉnh núi cao.

Những tâm thức cạn cợt và luôn tùng phục thì không bao giờ có tư tưởng độc lập, sáng tạo. Họ sẽ tiếp tục dẫm trên những lối đi đã mòn nhẵn dấu chân người đi trước.

Nhưng cái vô tận thì không có con đường, không có vết tích.

 

Chỉ có Người, độc nhất Người, phủ nhận tất cả uy quyền, thẩm quyền của vương quốc thổ ngơi và ngay cả vương quốc tâm linh, khích lệ những kẻ sùng bái tôn thờ mình hãy vượt qua vầng hào quang chói sáng của chính bậc đạo sư, vượt qua tất cả những vướng mắc của đức tin và kiến giải, để từ đó tri nghiệm và chứng thực chân lý:

“Đừng tin vì nghe truyền khẩu; đừng tin vì đó là truyền thống; đừng tin vì nghe đồn đãi; đừng tin vì điều đó được ghi trong kinh điển; đừng tin vì lý luận, suy diễn; đừng tin vì đã tư duy trên mọi lý lẽ; đừng tin vì dựa theo ý kiến đã được cân nhắc; đừng tin vì vị ấy có vẻ có uy quyền; đừng tin vì nghĩ rằng vị ấy là thầy của mình.” (Kinh Kalama – Tăng Chi III. 65)

Không có nghĩa là “không tin gì cả,” mà là: đừng vội tin, đừng vội kết luận, xác quyết bất cứ điều gì trước khi tự thân chứng nghiệm sự thực. Có nghĩa là phải vượt khỏi những đấng uy quyền, vượt khỏi những bậc thầy, không dính mắc, nô lệ vào bất cứ thần tượng, biểu tượng, ngẫu tượng, đối tượng… nào, dù là nô lệ thân xác hay nô lệ tín lý, nô lệ tri thức.

Đoạn kinh dẫn trên trở thành chìa khóa của tư tưởng tự do, là bước đầu cho tiến trình hướng về giải thoát, niết-bàn. Không có tư tưởng tự do (và tự do tư tưởng), sẽ không bao giờ có giải thoát, niết-bàn. Lý này thật căn bản, ít ra là trên trình tự của nhân quả: nhân tự do mới có thể dẫn đến quả giải thoát.

Thiền phái Lâm Tế đã dùng cách nói quyết liệt và ấn tượng hơn: “Phùng Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ,” nghĩa là hãy vượt qua Phật, vượt qua Tổ. Nói thế nào thì cũng không ngoài tư tưởng tự do, vượt thoát. Tất cả những giáo lý siêu đẳng thượng thừa nào khác từ sau thời kỳ của Phật, cũng đều suy diễn từ đoạn kinh quan trọng trên.

Thật hạnh phúc có được một bậc thầy như Người: Đức Phật.

Người đã đến thế giới này để mở lối đi cho tất cả. Lối đi ấy ai cũng có thể cất bước, chung bước, nhưng khi chạm đến ngút ngàn đỉnh cao thì không còn con đường, và tất cả mọi thứ đều trở nên tịch mịch, cô liêu, sâu lắng. Những kẻ đồng hành, đồng nguyện, đều tan biến. Không còn ai. Không còn Đức Phật, không còn đạo sư, không còn thần tượng. Kẻ lên đường chỉ một mình, trên đỉnh cô phong hiu hắt. Nghĩ gì, nói gì, đều trở thành vô nghĩa.

 

Có một nguồn hứng cảm vô tận cho những kẻ lữ hành đi qua cuộc đời bằng tâm thức tự do. Nhờ đó, từ đỉnh cao hay vực sâu, từ biển lửa hay ngục tù, từ nơi thôn dã hay chỗ phồn hoa, đều có thể cất lên được tiếng hét, hay chỉ một nụ cười, hay chỉ là sự im lặng, làm rung chuyển cả ba ngàn thế giới.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/09/2019(Xem: 11932)
Trung thu vui tết nhi đồng, Đón trăng tròn sáng má hồng em xinh. Rước đèn ánh nến lung linh, Mặt em tỏa sáng đẹp xinh vui cười. Mẹ vui chị cũng vui tươi, Một thời thơ ấu đất trời quê xưa. Cầm đèn như nguyện đung đưa, Mãi cầu cha mẹ sớm trưa an bình.
09/09/2019(Xem: 10730)
Trầm xông bảo điện ngát chiên đàn, Rạng ánh từ bi giải nghiệp mang Kệ bỗng chuông ngân pháp mầu chuyển Kinh trì mõ vọng bóng mê tàn Kim Cang chặt đứt vòng oan trái Bát Nhã khai thông nẻo chướng ngang Nối kết duyên lành xây phước thiện Nẻo về nguồn đạo rạng huyền trăng...!
09/09/2019(Xem: 9686)
Trời đâu thì cũng là Trời Phật đâu thì cũng một đời khất xin Còn ta cứ mãi nhục vinh Mãi mê bắt bóng đuổi hình lăng xăng
09/09/2019(Xem: 13083)
Tri Tình Xướng Họa qua diễn đàn thi ca của Trang Nhà Quảng Đức, Bạch Thầy, Con nhận được email bài họa: Chuyển Kiếp Luân Hồi của thi hữu Tánh Thiện cùng với lời đón chào con đến với thi đàn của trang nhà Quảng Đức và mời con tiếp tục gởi đến những vần thơ để cùng nhau xướng họa với quý thi hữu của diễn đàn. Cảm động với tình cảm ấy nên con có đôi vần gởi đến Thầy và thi sĩ Tánh Thiện. Mong rằng sự cộng tác và tình thi ca này sẽ luôn bền vững. Kính chúc Thầy và quý thi hữu trang nhà luôn vô lượng các tường. Đệ tử Diệu Đạo Song Phượng (Strasbourg, Pháp Quốc, 7-9-2019)
07/09/2019(Xem: 11183)
Ngày còn nhỏ mong chờ Trung thu đến Theo cha về mừng lễ hội trăng trong Bánh ăn thưởng thức, tay có đèn lồng Cùng lũ bạn... hát múa ca thỏa thích !
07/09/2019(Xem: 20933)
Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn Còn yêu một thuở đi hoang Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya
07/09/2019(Xem: 12004)
ĐẠO pháp hoằng khai tại Phổ Từ ĐẠO truyền chân lý tự thiền sư ĐẠO nơi Tây Tạng gieo nhân ái ĐẠO bởi Lạt Ma chuyển nghiệp hư
06/09/2019(Xem: 10245)
Kính bạch Thầy, Con vừa nhận được hai cuốn sách: Đạo Phật Đất Nước, Cuộc Sống Tâm Linh và Tuyển Tập Mê Cung của bác Đào Văn Bình. Hôm nay con viết bài thơ tán dương công đức của bác. Ở cái tuổi gần 80 mà ngòi bút của bác vẫn toả sáng trên nền trời Phật Học. Con: TT
05/09/2019(Xem: 14204)
Lụt ơi! sao quá buông tuồng Ngông nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo! Thu gầy lạc dấu trăng treo Trâu mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ