Rồi có một chiều (thơ)

16/04/201404:57(Xem: 16743)
Rồi có một chiều (thơ)


Pagoda_8









RỒI CÓ MỘT CHIỀU



Rồi có một chiều khi nắng phai
Vui, buồn, thương ghét.. chốn bi ai..
Ta cười thả gió nghìn tâm sự
Luẩn quẩn niềm riêng.. chỉ mệt nhoài!

Rồi bỗng một ngày ta liễu tri
Rằng là Hạnh Phúc biết cho đi.
Ngày mai nhỡ tiếng vô thường gọi
Ta có mang theo được những gì ?

Rồi bỗng một lần ta nhận ra
Trên đời mọi thứ sẽ phôi pha,
Không chi chắc thật và miên viễn
Và dĩ nhiên ta.. cũng đã già!

- Ta trả mây trời bao ước mơ
Của ngày tuổi trẻ đã xa mờ.
Của đêm quen sống trong hoài niệm.
Khiến hiện tại gầy hao, xác xơ..

Ta đã cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng
Mà sống mê man cuộc khóc, cười.

Rồi bỗng một ngày ta hiểu ra
Thân này đâu phải của riêng ta
Mảnh Tâm cuồng vọng làm đau khổ
Có nghĩa gì đâu để mặn mà .

.. Rồi buổi sớm nào trên bến sông
Tâm hồn ta chợt thấy mênh mông..
Lặng nghe trong cõi đời sâu thẳm
Chẳng có chi ngoài lẽ Sắc, Không.

Thích Tánh Tuệ

Pokhana- Nepal đầu Hạ 2014
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/12/2018(Xem: 10651)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17016)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15172)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 17028)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10281)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 13968)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 9125)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15279)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 11323)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên
13/12/2018(Xem: 11341)
Thường Bất Khinh Bồ Tát Bất Kinh Bồ Tát trải tâm từ, Đi khắp đó đây tập hạnh tu Khuyến tấn sinh linh hành giác đạo