Khai Thị Ngộ Nhập (thơ)

14/04/201417:45(Xem: 14910)
Khai Thị Ngộ Nhập (thơ)

Phat_Dan

KHAI THỊ NGỘ NHẬP

( Kính mừng Vesak 2014 )


Nhớ tuyên ngôn vừa chào đời Phật dạy:
“Ở trên Trời dưới Trời chỉ có “Ta” (1)
Độc tôn” thôi! gây nên “khổ” đấy mà
Vì vọng tưởng chấp nê cùng phân biệt


Bao oan gia trái chủ đầy ác nghiệt
Mãi luân hồi trong sáu nẻo trả vay
Ham muốn nhiều khiến “ta” mãi đọa đày
Danh với lợi kéo trầm luân muôn kiếp


Khi Giác ngộ tâm từ dùng tứ nhiếp
Độ chúng sanh sớm thoát khỏi ta bà
Lìa ngũ dục lấy giới luật làm nhà
Tỏ đời “khổ”, “vô thường” và “vô ngã”


“Ít muốn” thôi! niềm vui không thể tả
“Biết đủ” rồi! giàu có nhất trần gian
Sống an nhiên tự tại cõi niết bàn
Hãy buông xả nhẹ nhàng ta tiến bước


Không dính mắc “ta” hướng về phía trước
Lìa tham sân “vô ngã” năng lượng còn
Đấy đường tu đã tạm được vuông tròn
Phật tánh hiện muôn điều đều tỏ ngộ


Đặc biệt nhất “ta” quay về tự độ
Luôn sáng soi quán chiếu khắp lục căn
Cho an vui giải thoát mãi vĩnh hằng
“Ta” quý nhất vì trong ta có Phật


Cũng vì cái “Ta thích thụ hưởng” và “chứng tỏ cái Ta” nầy, mà đã khiến cho không biết bao nhiêu lụy khổ và chiến tranh tang tóc xảy ra trên trần gian nầy. Chỉ cần đem cái “Ta thích phục vụ” nầy sống từ bi hỷ xả, khiêm hạ, hướng thượng… sẽ giúp cho “Ta” an lạc và lợi ích cho đời.
“Cái Ta” nầy, quyết định tất cả, nếu biết tu tập biến thành năng lượng để phục vụ chúng sanh, sẽ giúp ta thành Phật, thành Thánh, bèn không sẽ là năng lượng hủy diệt thế gian, đọa lạc vào 3 đường ác, nếu để “cái Ta” nầy chỉ biết tranh đấu để “sinh tồn và thụ hưởng”.
Khi “ta” phục vụ gieo nên phúc
Hưởng thụ là “ta” tạo tội tình
“Duy ngã độc tôn” là ở chổ nầy vậy! Đây là chìa khóa để vào cửa Đạo.


Viên Thành ( Hạnh Trung )



(1) “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn
Vô lượng sanh tử, ư kim tận hỷ”
Hay: “Nhứt thiết chúng sanh, sanh lão bệnh tử”
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/2015(Xem: 13268)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13386)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 12523)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17243)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20210)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18557)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16222)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12181)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng
07/07/2015(Xem: 33424)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 23802)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..