Giọt sương long lanh đọng trên cành Nắng mai rọi chiếu sáng long lanh Hững hờ một lúc tan trong gió Kiếp người mấy giọt sương mong manh? Thơ: Liễu Nguyên
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn -
Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao -
Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận -
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
Đã đến trần gian nguyện thượng hương,
Biết là kiếp bạc vẫn tơ vương.
Vô cầu tự mãn, xua sân hận,
Thường niệm từ bi, nhận hiểu thương.
Còn thẹn đường tu soi vạn ngã,
Ôm tròn thánh quả đến muôn phương.
Phiền nan hóa giải bình tâm trí,
Não đoạn nghiệp tiêu chơn lý tường.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.