Có Khi Nào (thơ)

13/04/201408:00(Xem: 14671)
Có Khi Nào (thơ)

duc-phat-013

CÓ KHI NÀO

Có khi nào gió hỏi
Gió thổi từ phương nao
Có khi nào đá hỏi
Đá có tự thuở nào

Có khi nào sông hỏi
Nước từ đâu chảy về
Có khi nào trăng hỏi
Đêm sao dài lê thê

Có khi nào cây hỏi
Một mình sao lẻ loi
Có khi nào nắng hỏi
Vì đâu có mặt trời

Có khi nào mưa hỏi
Mưa phải từ biển xa
Có khi nào mây hỏi
Sao bay giữa thiên hà

Có khi lòng chợt hỏi
Đời ta đến từ đâu
Có khi không cần hỏi
Hát nhạc Thiền mấy câu...

Chùa Thiên Trúc
Tháng 4/2014

Hàn Long Ẩn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/03/2014(Xem: 17098)
Hải đảo ở trong ta Đã có tự muôn đời Lâu rồi ta quên lãng… Phiền não tận trùng khơi
10/03/2014(Xem: 23713)
Duỗi cánh tay ôm choàng ba cõi Rừng ta la song thọ với chiên đàn Nghe núi đàn và biển tấu mang mang Đêm châu thổ thơm tràn hương lúa xạ.
10/03/2014(Xem: 16100)
Này bạn lữ, con đường xa trước mặt Những hàng cây chong mắt ngó liên hồi Lòng hỏi dạ man man điều oan khuất Người đưa người, lầm lủi đơn côi.
09/03/2014(Xem: 15145)
Hừng đông nghe chim hót Nghệ sĩ hề! hát rong Dậy đi những bụi hồng Chờ xem ngàn hoa nở
09/03/2014(Xem: 20647)
Từ ta một giọt máu hồng Hóa sinh lớn dậy giữa dòng đời trôi Cỏ vàng lạnh hạt sương rơi Khoảnh thân mộng đó bên trời lao xao Chén cay đắng, chén ngọt ngào Chén điêu đứng cạn, cơn đau mệt nhừ.
07/03/2014(Xem: 17722)
Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú Không chốn dung thân giữa phong trần Nên đi thỏa thích trời vô định Đỉnh cao hố thẳm ngút phù vân
07/03/2014(Xem: 22202)
* “Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ, là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền; mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ, cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.
06/03/2014(Xem: 40970)
Tu thành Bồ Tát Quán Âm Viên Thông, Tự Tại, Diệu Âm cứu đời Mười hai nguyện lớn sáng ngời Từ bi, Trí Tuệ, độ người an vui.
04/03/2014(Xem: 21444)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 19221)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !