Nếu mất đi (thơ)

26/03/201406:33(Xem: 16079)
Nếu mất đi (thơ)

chuyen tau dinh menh3

Nếu Mất Đi 





Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng trôi qua âm thầm
Một ngày, một đời không khác.

Nếu đánh mất đi
Thành Tâm
Con người dễ cùng giả dối
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.

Nếu đánh mất đi
Chuyên Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.

Nếu đánh mất đi
Trọng Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bả.

Nếu đánh mất đi
Nhân Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay.. chẳng hề ân hận.

Nếu đánh mất đi
Tín Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.

Nếu đánh mất đi
Lương Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.

Nếu đánh mất đi
Từ Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân..
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.

Nếu đánh mất đi
Quyết Tâm
Con người sống trong dã dượi,
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước đi làm sao tới!

Nếu đánh mất đi
Chân Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.

Mất Tâm, cuộc đời chao đảo
Thiếu Tâm, phiền não trùng vây
Biết Tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày..


Thích Tánh Tuệ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10600)
Cám ơn ngày mới tinh khôi Hãy còn mở mắt nhìn đời quanh ta Còn nghe được tiếng chim ca Nhận giọt máu ấm chan hòa trong thân Hít vào tâm thật bình an Thở ra phiền não lo toan sạch rồi.
22/03/2017(Xem: 10304)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21019)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12001)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12556)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10353)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12592)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9524)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14140)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18070)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.