Bạch Hạc (thơ)

18/03/201410:23(Xem: 16226)
Bạch Hạc (thơ)


bach_hac


BẠCH HẠC


Bạch hạc ẩn tàng
làn sương mỏng

Dạo bước rừng sâu sư tử hống

Tịch mịch hề! mây hay mộng

Gió rót thơ tràn suốt thiên niên.

*

Người về xiêm áo cũng u huyền

Bát phong lất phất cơn mưa thiền

Đại thừa ai thuyết rền thiên cổ

Vạn pháp hề! xanh chân đế.

*

Bỗng dưng cây lá bừng hương sắc

Con mắt xốn xang lòng huyễn hoặc

Cớ chi thất lạc hồn với phách

Thánh phàm bất giác nhớ quàng xiêng.

*

Bạch hạc bay về cơn mưa nghiêng

Rơi trắng thềm xưa sương hay khói

Bạch hạc chiều nay đôi cánh như mõi

Bỗng thấy hoang vu cả đất trời.

*

Bạch hạc về đây hề! cố xứ

Trăng ngàn mờ nhạt giữa rừng cây

Trần gian như thể từ vô thỉ

Bồng bềnh rồng rắn một màu mây.

Lý Thừa Nghiệp

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18162)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19966)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18175)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16054)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca