Ngợi Ca Thiện Nguyện (thơ)

16/03/201408:38(Xem: 23752)
Ngợi Ca Thiện Nguyện (thơ)



Ngợi Ca Thiện Nguyện

Bạn ơi,

Làm thiện nguyện đã có từ lâu đời trong tấm lòng của tổ tiên chúng ta:
Dù xây chín đợt phù đồ.
Không bằng làm phúc cứu cho một người.

Nó khởi đi từ tấm lòng thiện luơng vốn có của con người.
Nhân chi sơ tính bản thiện
Giống như Phật tánh.

Bạn ơi,
Con người ta trông vậy mà yếu đuối.
Rất cần chia xẻ, an ủi, cảm thông.
Cuộc sống này trông vậy mà quá nhiều đau khổ:
Người ăn không hết của,
Kẻ sống nhờ cơm chay miễn phí.
Kẻ ném tiền qua cửa sổ khoe giàu sang, phú quý,
Người tối ngày chạy vạy bữa cơm.
Kẻ con cái đầy đàn,
Người neo đơn, cô độc.
Kẻ sinh ra được chào đón như công nương, hoàng tử,
Kẻ sinh ra bị vất bỏ cổng chùa,
Cô nhi từ thuở chào đời.
Kẻ được con cái quý trọng,
Người bị cháu con ruồng bỏ.
Kẻ nệm ấm chăn êm,
Người ngủ đường ngủ chợ.
Kẻ nhà lầu xe hơi,
Người lấy mái rơm hay nghĩa trang làm tổ ấm.
Kẻ chân tay lành lặn.
Người tàn tật, lết lê.
Kẻ kiêu hãnh vì mặt mày xinh đẹp,
Người tủi thân vì Trời bắt xấu.
Kẻ ngồi mát ăn bát vàng,
Người kéo xe, gánh gồng ngòai đường phố.
Kẻ trưng diện bạc vàng, kim cương, hàng hiệu, phấn son quá mức,
Người chân lấm tay bùn, áo vá.
Kẻ thông minh sáng sủa,
Người tâm thần cuộc đời phế bỏ.
Kẻ đau ốm thuốc men đầy đủ,
Người dù đã vào bệnh viện, không tiền cũng nằm chờ chết.
Nỗi buồn của đời kể sao cho xiết?

Bạn ơi,
Tôi chẳng bao giờ ngưỡng mộ hay thán phục,
Khi bạn bỏ ra ngàn đô ăn chơi lấy tiếng.
Nhưng tôi lại ngả mũ kính chào nếu bạn dùng tiền giúp đỡ…
Học sinh nghèo, cô nhi, quả phụ…
Tôi cũng chẳng bao giờ choáng ngợp hay thèm khát.
Khi nhìn một cô gái phấn son,
Quần hàng áo hiệu, xúng xính nữ trang.
Nhưng tôi lại cảm phục khi cô ăn mặc đàng hoàng,
Thăm viếng vùng nghèo, tặng áo ấm cho học sinh sắc tộc.
Thế mới hay:
Làm thiện nguyện nâng cao phẩm giá.
Làm thiện nguyện khiến lòng ta cởi mở.
Làm thiện nguyện khiến anh chị lớn lên.
Làm thiện nguyên giống như chăm lo “ruộng phúc”.
Sau này cháu con hái quả.
Giúp đỡ người đời là chia xẻ.
Là niềm vui là lý lẽ con người.

Bạn ơi,
Không một chính quyền nào có thể…
Giải quyết hết chuyện khổ của đời.
Dù biết rằng con người có số.
Do đuờng tu tích tụ,
Mà giàu-nghèo, sướng-khổ khác nhau.
Chỉ có chúng ta chung lưng góp sức.
Với tấm lòng hay trái tim “bồ tát”.
Trong tinh thần “lá lành đùm lá rách”.
Trong tình thương “chị ngã em nâng”.
Mà giúp nhau chuyển nghiệp trong tinh thần cứu độ.
Một đất nước chẳng mấy chốc huy hoàng,
Nếu tòan dân biết yêu thương, chia xẻ.
Một siêu cường hay đế quốc,
Cũng xụp đổ nếu con người sống bằng ích kỷ.
Nhưng này bạn ơi,
Hãy làm thiện nguyện với tấm lòng trong sáng.
Không mưu toan,
Dụ dỗ, lọc lừa.
Bằng cả tấm lòng khiêm tốn.
Của cho không bằng cách cho.
Cổ nhân thường dạy thế.

Bạn ơi,
Hãy suy nghĩ cho kỹ khi ném tiển vào những tiệc tùng hoang phí.
Nó không tăng thêm nhân cách hay phẩm giá cho mình,
Mà chỉ là những lời mỉa mai, nguyền rủa.
Chỉ có sự phục vụ tha nhân là quý giá.
Hãy suy nghĩ cho kỹ khi dán lên mình những bộ quần áo diêm dúa, đắt tiền…
Kim cương, ngọc ngà châu báu.
Nó chăng tăng thêm vẻ sang quý cho mình.
Công chúa mặc áo vá vẫn là công chúa.
Bình dân khoác “áo trời” cũng là dân giả.
Có một thứ nữ trang được người đời chiêm ngưỡng.
Đó chính là đạo đức.
Mà đạo đức tuyệt vời chính là thiện nguyện.

California Rằm Tháng Giêng 2014

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2015(Xem: 19097)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.
26/03/2015(Xem: 13854)
Lạy Mình Ghé tay sờ gốc Bồ Đề Con xin chút lực dội về trong Tâm Nguyện lòng vun xới quanh năm Hằng ngày bái lạy niệm "Nam Mô... Mình!"
25/03/2015(Xem: 21959)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
25/03/2015(Xem: 17890)
Thấy đời khổ quyết tìm đường cứu khổ Mặc dầu đang sống nhung lụa quyền uy Trong bốn mùa có cung điện theo tùy Với vợ đẹp con ngoan người hầu hạ
20/03/2015(Xem: 16582)
Hoằng dương Pháp thoát luân hồi sinh tử Giác chu toàn cứu cánh (1) của đời tu Cất bước cao ra khỏi chốn ngục tù Nhiếp ma quân hướng về nơi Cực lạc
20/03/2015(Xem: 15234)
Khép cánh Phù Du (thơ)
19/03/2015(Xem: 15175)
Tháng Giêng, Di Lặc tươi cười, Cùng bầy ngũ tặc vui chơi thiện lành. Tháng Hai là tháng học hành, Khẩu, thân, ý, chính là nguồn sân si. Tháng Ba, học “Đà Ra Ni”, Bút nghiên kinh kệ nhớ ghi hằng ngày.
18/03/2015(Xem: 13282)
Tết mâm ngũ quả cúng gia tiên Bắc Trung Nam, khác cả ba miền Năm Yếu tố cấu thành vủ trụ Thể hiện Mộc Thủy Hỏa Thổ Kim
16/03/2015(Xem: 18367)
Ai tin tuổi số ghé xem Đầu năm một quẻ, ngó thèm, khó qua Lấy hên năm mới thiệt mà Mời cô, mời cậu, mời bà, mời ông Cô nào tuổi Tý chưa chồng Năm mới sẽ hết nằm không biếng lười Đừng ham ngủ như đười ươi
14/03/2015(Xem: 14314)
Quá cảnh trần gian lạc bến tình Tình vui phơi phới buổi bình minh Thuyền lòng thả nổi không người lái Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..