Em là Sen gì thế ? (thơ)

28/02/201408:46(Xem: 18325)
Em là Sen gì thế ? (thơ)
hoasen3



Em là SEN GÌ THẾ !

- Viết cho em, sau khi đọc bài của Ngọc Huê: “Bé gái lớp 7 nuốt nước mắt nhìn Bố Mẹ chết mòn vì bệnh tật” - http://nguoiphattu.com/news/be-gai-lop-7-nuot-nuoc-mat-nhin-bo-me-chet-mon-vi-benh-tat.d-3307.aspx

- Viết cho em Lê thị Sen, xóm 5, Sơn Hồng, Hương Sơn, Hà Tĩnh. Tel 01665-785105 - chị Xuân thím của cháu Sen
- Viết cho em, để tùy duyên kêu gọi chút từ tâm, dù vẫn biết quê hương còn hàng ngàn hàng vạn nhữngmảnh đời bất hạnh
- Vị nào có lòng giúp đỡ, hoặc liên hệ trực tiếp gia đình địa chỉ như trên, hoặc gián tiếp với tôi, Thầy Nhật Tân, Chùa Pháp Quang, 12 Freeman Rd, Durack, QLD 4077, Australia. Brisbane, Úc Châu, tel 0402-442431, email: [email protected]
- Tôi đã gọi điện thoại hỏi thăm với chị Xuân, chị Loan, bé Sen để nắm rõ tình hình. Rất tiếc không nói chuyện với anh Huỳnh được vì anh nói không ra tiếng!

Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng

Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh

Sen của em sao chẳng có màu xanh

Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng

Cha Mẹ em đặt tên Sen tươi thắm

Nhưng đời em sao quá đỗi khốn cùng

Con nhà quê Hà Tĩnh khổ như “bưng”

Em lại chịu đến tận cùng duyên kiếp

Mẹ thuở nhỏ mang bịnh tật hen suyễn

Cha bán thân bất toại năm năm rồi

Anh thì mang thận liệt đã qua đời

Một mình em đỡ đần lo Cha Mẹ

Học lớp bảy nhưng tuần vài ba buổi

Dành thời gian đi làm mướn làm thuê

Kiếm chút tiền đong cơm cháo não nề

Ráng bỏ ống lo thuốc thang đắc đỏ

Ngày ba bận em chui vào bếp lửa

Bếp lửa hồng không đủ ấm tang thương

Cha nằm yên ngắc ngoải ở trên giường

Mẹ thở dốc lê bước chân run rẩy

Đút cho Cha từng miếng cơm gạo hẩm

Dâng cho Mẹ từng chén cháo sớm hôm

Tuổi mười ba, bao nông nổi cõi còm

Trần gian hỡi, em, Sen gì thế nhỉ ?

Học với hành vùi đầu mò con chữ

Tuần vài buổi bài vở nuốt sao trôi

Các buổi kia mượn bạn chép lại thôi

Đọc đã khó huống chi là hiểu biết

Em khô khóc bởi đâu còn nước mắt

Em khô cười bởi đâu có niềm vui

Bản thân em chôn tàn tạ khổ vùi

Từ tấm bé, nhất là vừa lên tám

Kìa sen đẹp, lam, xanh, vàng, đỏ, trắng

Kìa sen tươi, ngào ngạt ở trong đầm

Sen của em mờ thống nỗi tối tăm

Sống ngặt nghẽo nơi quê nghèo Hà Tĩnh

Kìa sen quý, không hôi tanh vợn bẩn

Kìa sen thơm, không nhiễm đục trần lao

Sen của em trầm biển khổ ba đào

Trời đất hỡi, em là SEN GÌ THẾ !!!

01 tháng 6 năm 2012

TNTMặc Giang

bon chi em xu quang

Bốn Chị Em xứ Quảng

Bốn chị em lâm cảnh đời bất hạnh

Linh, Huyền, Trang, Thu bé bỏng Quảng Bình

Con nhà nghèo lại nghiệt ngã điêu linh

Ôi, thân phận kiếp mồ côi cô quạnh

Cha mất sớm nhà tranh đã vắng lạnh

Mẹ lìa đời mất tất cả tình thương

Hai vành tang vĩnh biệt Đấng Song Đường

Bàn tay nhỏ biết làm sao để sống

Tay nào chèo và tay nào để chống

Tay nào bương, tay nào chải đọa đày

Tay nào nâng, tay nào đỡ bàn tay

Hỡi tuổi thơ các em sao thống nỗi

Bé Huyền thì mới vừa 15 tuổi

Bé Trang là em kế tuổi nhỏ hơn

Bé Thu là em út tựa măng non

Còn bé Linh bại não nằm một chỗ

Linh là chị lớn cùng Cha khác Mẹ

Một mái nhà bốn trẻ bảo bọc nhau

Sống qua ngày cơm hẩm với vườn rau

Một đĩa nhỏ biết làm sao để gắp ???

Ba chị em đang cố gắng đi học

Đứa lớp 9, đứa lớp 7, lớp 3

Mong nhà trường miễn học phí đi nha

Còn sách vở có ai cho ai giúp

Mỗi đêm về ngọn đèn dầu leo lét

Thắp tuổi thơ tăm tối ngó cuộc đời

Bếp lửa hồng sưởi ấm kiếp mồ côi

Trên bàn thờ Mẹ Cha nhìn không nói

Cái lạnh của mùa đông thở rét buốt

Cái nóng của mùa hè hít khói bay

Bốn chị em đong cuộc sống từng ngày

Năm tháng dài nổi trôi cùng thân phận

Manh chiếu rách nhường nhịn nhau mà đắp

Mảnh mền thưa chia sẻ nhau mà che

Kiếp mồ côi sao sống nổi đây hè

Xin Trời Phật nhủ lòng thương ngó xuống !!!


Bài «... Chị Em Nuôi Nhau… », tôi đã đọc từ trước Tết Giáp Ngọ - 2014 do Thầy GT chuyển, đã đập ngay trong đầu tôi, copy lưu vào máy, tự nói, sẽ viết một bài, và sẽ lưu tâm về tình cảnh này. Tới nay mới viết được, và bắt đầu làm việc. Tôi đã trực tiếp gọi Tel để thăm hỏi tình cảnh cụ thể rõ ràng hơn, nói chuyện nhiều lần với vợ chồng Cô Thân , cô ruột duy nhất của các cháu. Có nói chuyện với bé Huyền nữa. Được biết thêm, Bên Nội thì không còn ai ngoài một người cô ruột đã nêu. Bên Ngoại thì hai Cụ còn sống đã già, và các gia đình bên Dì nhưng đều là nhà quê nghèo khổ lam lũ với đồng ruộng khô cằn sỏi đá qua ngày của đất hẹp Miền Trung.

Tùy vị nào có động lòng, xin liên hệ trực tiếp với họ hoặc gián tiếp với tôi.

14 Tết ngày 13-02-2014

TNTMặc Giang

Email : [email protected]

Tel : 61-402.442431

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/05/2015(Xem: 12586)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.
13/05/2015(Xem: 11873)
Khi thấy người nghèo khổ Hãy mở rộng lòng thương Giúp họ liền tại chỗ Bằng khả năng đời thường
07/05/2015(Xem: 13888)
Nước xanh dưới bóng mây trời Núi xanh nay đã bao đời chờ ai Thuyền xuôi dưới nắng ban mai Nao nao giòng nước, gót hài tử sinh
26/04/2015(Xem: 13087)
Cùng chia sẻ với Nepal
23/04/2015(Xem: 13234)
Chén rượu nồng đắng cay mùi độc dược Khói thuốc thơm từng cánh nở gươm đao!"
21/04/2015(Xem: 12509)
Khoảng cách là bao giữa Có, Không? Sống, chết xưa sau một thể đồng Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
18/04/2015(Xem: 13111)
Sống có đạo đức thích nghi thời đại Sống không làm gì tổn hại cho người Sống phải bao dung rộng lượng vui tươi Sống tế nhị trong mọi hoàn cảnh sống
15/04/2015(Xem: 18523)
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu, - Mây rủ gió bay qua trời cao rộng Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
12/04/2015(Xem: 13862)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 20115)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :