Ông Đồ (thơ)

30/01/201407:02(Xem: 21307)
Ông Đồ (thơ)

ong do



Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết,
có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài
“Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96):


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay.
Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?



Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở Đoan) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh Hoa.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/05/2016(Xem: 12289)
Đàn đứt ba dây The guitar with three strings left Nhạc sỹ vẫn hát He still singing out his lungs Bài ca bát ngát The song of the immense fight spirit Của kẻ lên đường! Of the fearless warrior.
14/05/2016(Xem: 16660)
Xin hãy sống về thăm quê một chuyến Tôi đưa người đi khắp nẽo đường quê Anh sẽ thấy chị và em sẽ thấy Biển buồn tênh nhiều xác cá thương ghê Xin hãy sống về thăm quê anh nhé Tôi đưa người thăm lại cánh đồng xưa Mãnh ruộng cha cày một nắng hai mưa Đang tơi tả vì đâu ra nông nỗi
14/05/2016(Xem: 11083)
Thuận duyên mọi việc dễ dàng Nghịch duyên đừng có mơ màng uổng công Có duyên chuyện khó cũng xong Không duyên chớ đợi chớ trông làm gì Còn duyên thì ở đừng đi Hết duyên chấp nhận có chi phải buồn? Thiện duyên phải giữ luôn luôn Ác duyên phải diệt tận nguồn mới yên Đủ duyên cuộc sống như tiên Thiếu duyên mọi thứ ưu phiền phủ vây Tình duyên có lúc vơi đầy
12/05/2016(Xem: 10726)
Mưa cũng đẹp nếu ai ngắm nhìn kỹ Từng hạt mưa rơi xuống thật tuyệt vời Mưa đã làm cho tươi mát cuộc đời Bao cây cỏ thầm cảm ơn mưa đó!
05/05/2016(Xem: 10098)
Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa) Cá không chết chắc Người phải trả giá ?
30/04/2016(Xem: 15161)
Chút nhân duyên đến chốn này - Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên - Kể gì thù bạn, lạ quen - Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
30/04/2016(Xem: 16508)
Thượng thừa giới hạnh cao siêu Tọa đăng tỏa chiếu phép mầu vô biên Thích an lạc nhập cửa thiền Nguyên nhiên cảnh giới toại niềm thanh cao Tạng Như Lai ứng nhập vào Chủ trừ bi lụy, ngọt ngào nghĩa nhân Trì trai giữ giới trọn phần Tu khai trí tuệ, gieo vần từ bi Viện tàng kinh các uy nghi Quảng thông an lạc truyền đi mọi miền Đức cầu thế giới bình yên Melbourne Quảng Đức như nhiên sáng ngời.
27/04/2016(Xem: 12353)
Chim vừa hót vầng đông đà tỏ rạng Nắng lên rồi thôi nhé những vì sao Trăng vắng bóng vì đêm đà mất dạng Trời mênh mang và đất cũng mênh mang
24/04/2016(Xem: 12522)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 21491)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói: