Ông Đồ (thơ)

30/01/201407:02(Xem: 22413)
Ông Đồ (thơ)

ong do



Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết,
có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài
“Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96):


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay.
Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?



Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở Đoan) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh Hoa.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/2016(Xem: 13021)
Tâm và Tướng (*) Điều ngự tử Tín Nghĩa Tâm tướng do duyên tạo sanh ra, Tướng tâm tùy nghiệp thọ báo mà, . . . Tâm tu hành tốt nhìn diện mạo, Tướng vọng sinh ra giống tà ma. Tướng tốt chung vui cùng pháp giới, Tâm hiền kết nạp chúng thiền na. Tướng tâm xuất hiện tùy theo nghiệp, . . . Tâm tướng tùng duyên : thiện hay tà ! ! ! Mạnh đông Bính thân - Otc. 24, 2016
18/12/2016(Xem: 13166)
Ngay khi sanh sẵn có mầm ly biệt Ngay trong đời duyên diệt rồi lại sanh Ngay trong ta là vạn hữu đã đành Mà cũng là cuộc đời trong nối tiếp .
17/12/2016(Xem: 12167)
Chiều buông văng vẳng tiếng chuông xa, Cạnh mái hiên trông cảnh xế tà. Lá đổ nghiêng nghiêng mờ nắng nhạt, Mây bay thoáng thoáng ánh sương pha.
17/12/2016(Xem: 12873)
Sông Hương nước ngập tràn bờ Mưa rơi chẳng thấy bao giờ tạm ngưng Nhìn lên Núi Ngự lưng chừng Tiếng chuông Thiên Mụ bổng dưng gọi về
15/12/2016(Xem: 11247)
Vạn pháp xưa nay vốn lặng yên Chẳng gây khổ nghiệp bởi vọng duyên Bốn mùa chuyển biến theo năm tháng Khắp nẻo đường về cõi Diệu Liên .
12/12/2016(Xem: 14008)
Từ bao nhiêu kiếp trước đây - Chàng kia chỉ thích mê say làm giàu - Ăn no nào có dám đâu - Mặc thời hà tiện trước sau sơ sài
12/12/2016(Xem: 13058)
Ông già quyết chí học thiền - Tu hành tinh tấn nơi miền phương xa- Đâu còn thiết đến cửa nhà- Nên trao người cháu đứng ra thay mình
08/12/2016(Xem: 10806)
Thở vào ta nhớ nghĩ Vạn pháp là giai không Thở ra ta nhớ lại Lời dạy Đức Thích Ca .
03/12/2016(Xem: 12462)
Ngày xưa có chị vợ kia- Lẳng lơ, trắc nết, thiết gì chồng đâu- Loạn luân phạm tội từ lâu- Tư tình lén lút: chị dâu em chồng.
03/12/2016(Xem: 12588)
Bác nông dân rất thiết tha - Đi mời tu sỹ về nhà tụng kinh- Cầu cho vợ được siêu sinh- Vợ yêu khuất núi, gia đình nhớ nhung.