Ông Đồ (thơ)

30/01/201407:02(Xem: 22471)
Ông Đồ (thơ)

ong do



Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết,
có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài
“Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96):


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay.
Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?



Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở Đoan) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh Hoa.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/03/2017(Xem: 18756)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 15856)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
07/03/2017(Xem: 12485)
Bàn tay chung sức về đây Bàn tay công đức dựng xây đạo trường Muôn người con Phật tha phương Một lòng mở rộng tình thương giữa trời .
04/03/2017(Xem: 13846)
Thành Ba La Nại thuở xưa - Có xe ngựa đẹp nhà vua ưa dùng - Thân xe lộng lẫy vô cùng - Gắn thêm một bộ yên cương sáng ngời
04/03/2017(Xem: 14715)
Sương xuống chiều dần quyện khói mây, Ngoài hiên rợp bóng mấy hàng cây. Nhà xiêu lạnh lẽo xa tôi tớ, Gác hẹp im lìm vắng bạn thầy.
04/03/2017(Xem: 15994)
Tàn khuya gió gọi ngoài hiên vắng - Tôi thức mình tôi. Gió cứ vào! - Cửa khép hờ,bàn trang giấy trắng - Gió cùng tôi vẽ mộng chiêm bao!
04/03/2017(Xem: 11518)
CHÙA XƯA Kính dâng Thầy Thích Trí Đạo Lên Chùa Linh Mụ hết phân vân - Tránh đạn bom rền tết mậu thân - Hòa thượng* khoan dung tình nhã nhặn - Chúng sanh đón nhận sự ân cần
03/03/2017(Xem: 13925)
Từ các triều vua Đinh, Lê, Lý... Đã lên đây Bái Đỉnh Tràng An dài dãy núi địa linh Lịch sử mấy ngàn năm Nguyễn Minh Không Ngài Chiếu ánh trăng rằm Bóng đêm tan biến Sen hồng nở hoa
03/03/2017(Xem: 11102)
Kính dâng HT Thích Trí Tịnh, con đã khóc khi đọc lời dạy của Ngài , Bậc Long Tượng của PGVN, lời của Ngài thật đơn sơ , bình dị nhưng luôn chứa đựng cả một bầu trời thương yêu và trí tuệ . Con đã khóc khi đọc lời Thầy dạy Mười lời vàng ý ngọc thật đơn sơ Thầy chỉ khuyên tu tập chớ hửng hờ Mót thời gian kiên trì câu niệm Phật .