Chuông gió (thơ)

28/01/201419:34(Xem: 20419)
Chuông gió (thơ)
chuong-gio


Chuông gió

Nắng vàng rơi đầu ngõ,

Vang ngân lời chuông gió,

Vi vu suốt buổi trưa,

Trầm hương thơm giờ ngọ.

Trời tĩnh mặc cao xanh,

Chim líu lo chuyền cành,

Bỏ sau lưng quãng nắng,

Tình khúc trưa dỗ dành.

Lọn gió rung theo chuông,

Niệm kinh thơ - cội nguồn,

Lần tràng trưa tâm định,

Quán sâu đời - trầm luân.

Chuông gió nương theo gió,

Không gió chuông chẳng ngân,

gió - chuông bất khả phân,

gió - chuông luôn gắn bó.

Chuông gió rung ngân nga,

Thiền âm - nhạc mặn mà,

Rụng rơi về muôn hướng,

Cùng tháng ngày lặng qua.

Trưa nghe chuông gió gọi,

Lữ khách muôn dặm về,

Bờ kia ai đứng đợi?

Gót mòn dấu sơn khê.

Trường Khánh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/07/2011(Xem: 15376)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15194)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14489)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15681)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17044)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15558)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18627)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 15927)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)
21/07/2011(Xem: 17882)
Tuy lớn lên trong gia đình Công Giáo, nhưng ‘nhà Chúa’ và ‘nhà Chùa’ không xa nhau và không tách biệt đối với tôi từ thưở nhỏ. Ở xóm tôi, thuộc huyện Gò Công, tỉnh Tiền Giang, nhà Chúa chỉ cách nhà Chùa có năm phút đi bộ. Chuông công phu và chuông nhà thờ ngân vang cả vùng, gửi qua bao tầng không gian những thông điệp hòa bình và tin yêu giữa một xã hội túng bấn cả hai.