Chuông gió (thơ)

28/01/201419:34(Xem: 19021)
Chuông gió (thơ)
chuong-gio


Chuông gió

Nắng vàng rơi đầu ngõ,

Vang ngân lời chuông gió,

Vi vu suốt buổi trưa,

Trầm hương thơm giờ ngọ.

Trời tĩnh mặc cao xanh,

Chim líu lo chuyền cành,

Bỏ sau lưng quãng nắng,

Tình khúc trưa dỗ dành.

Lọn gió rung theo chuông,

Niệm kinh thơ - cội nguồn,

Lần tràng trưa tâm định,

Quán sâu đời - trầm luân.

Chuông gió nương theo gió,

Không gió chuông chẳng ngân,

gió - chuông bất khả phân,

gió - chuông luôn gắn bó.

Chuông gió rung ngân nga,

Thiền âm - nhạc mặn mà,

Rụng rơi về muôn hướng,

Cùng tháng ngày lặng qua.

Trưa nghe chuông gió gọi,

Lữ khách muôn dặm về,

Bờ kia ai đứng đợi?

Gót mòn dấu sơn khê.

Trường Khánh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2012(Xem: 13321)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 14918)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 13550)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 14654)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 15127)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 14093)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 13686)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 12765)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 13297)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 12989)
Không biên giới (thơ)