Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)

15/01/201417:12(Xem: 16733)
Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)


Thi_Si_Lam_Anh



LẶNG TRẦM TIỄN LÂM ANH



Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy

Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân

Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi

Nên điêu linh như một kẻ phong trần


Chưa muốn chết lên đường phương luân lạc

Cát Tiên mù phủ mịt khói sương buông

Mưa tê cóng rùng mình trong xó núi

Nghẹn ngào rơi rờn lạnh máu điên cuồng


Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận

Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn

Và may mắn em truyền cho hơi thở

Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian


Rồi đến lúc cũng đành thôi vĩnh biệt

Tiễn là đưa chưa rõ chốn quy hồi

Ơi có phải nghìn năm trầm diệu đế

Để hồn thơ mãi lượn nước mây trôi


Tâm Nhiên



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2012(Xem: 16264)
Thiên Trúc! Thiên Trúc! Cố hương từ độ bước chân đi Mang yếu chỉ tinh ba dõi về Đông ngàn trùng chướng khí.
27/05/2012(Xem: 15648)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 17241)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 17050)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 17058)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 17527)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 16445)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 16497)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 15185)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 15510)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)