Bất sinh

26/11/201310:30(Xem: 15496)
Bất sinh

la phong
BẤT SINH

Vĩnh Hảo

Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.

Khi mùa thu chuẩn bị qua đi, mùa đông chớm đến.

Thực ra thì mùa đông đã có trong mùa thu. Mùa thu đã có trong mùa hạ. Mùa hạ đã có trong mùa xuân. Mùa xuân đã có trong mùa đông.

Cái này luôn có mặt trong cái khác, và ngược lại.

Nếu cái này có một thực thể, một thực tánh nhất định thì không cái gì khác có thể làm duyên hay kết hợp với nó, và ngược lại.

Như vậy, nhờ không có thực tánh nhất định mà tất cả mọi sự vật đều có thể nương vào nhau mà sinh khởi, cũng nương vào nhau mà thay đổi và hủy diệt.

Triết lý nhà Phật nói sát-na sinh-diệt: nếu cái sinh ra không diệt đi ngay trong sát-na ấy thì nó sẽ sanh mãi không ngừng.

Thực ra thì không có cái gì sanh mãi. Nếu sanh mãi thì đất rộng trời cao này, không gian vũ trụ kia, có chỗ đâu mà dung chứa những con người, muông thú và sự sự vật vật!

Cho nên dù thế nào, tất cả những gì có thể nắm bắt, thấy, nghe, ngửi, nếm, cảm nhận được, đều phải sinh-diệt.

Mong đợi hay trốn chạy, nó vẫn như thế, vẫn đến trên những chập chùng có-không, mộng-thực; vẫn đến lững thững chậm chạp như con ốc sên bò qua vùng cỏ rối, như lá xanh chuyển màu thơ mộng trên những hàng cây, hay cuồng nộ thần tốc như bão lũ cuốn trôi những con người, làng mạc và ruộng đồng…

Chúng ta sáng tạo, diễn tả, hân thưởng cuộc sống của chính chúng ta và muôn loài muôn vật trên giòng thời gian chuyển biến và trong không gian đổi dời ấy. Vẽ trên mặt cát những ước mơ thật đơn giản đến ngây ngô, cho đến những giấc mộng hão huyền vĩ đại không bao giờ trở thành hiện thực. Những ước mơ và giấc mộng ấy có khi là thảm họa dài lâu cho đồng loại.

Vậy mà, đâu đó quanh ta, vẫn có những con người dường như không hề hay biết gì về những thống khổ bất an của kẻ khác. Vẫn có những con người loay hoay một đời, chuẩn bị cho mình nơi chốn an thân, nhàn nhã; mặc tình cơn bão lốc vô thường có thể quét qua những lâu đài thần thoại cổ tích, cuốn đi những dinh thự kiên cố hiện đại, hoặc phủi sạch những dự án mơ hồ ngày mai…

Và cũng đâu đó quanh ta, có những kẻ nghịch thường, đi ngược dòng đời, như thể đang đi tìm một cái gì trường cửu bất diệt.

Có chăng một cái gì bất diệt? — Đó là cái chưa từng sinh. Đó là cái bất sinh. Cái đó không thể tìm (vì chưa bao giờ mất); không thể sở hữu (vì luôn hằng hữu). Vậy mà vẫn tìm kiếm. Cũng không phải là tìm kiếm, mà thực ra là lên đường, trở về cội nguồn xưa.

Trần gian trôi mãi trong giòng cuồng lưu biến-dị vô cùng. Con đường trở về cũng dài bất tận, bởi lẽ, nó chưa từng được sinh ra, chưa từng được vẽ vời hay sáng tạo bởi bất cứ ai trong cõi trời, cõi người.

Và trong khi những con thú đông-miên chuẩn bị tìm nơi an ổn cho giấc ngủ dài, từ nơi băng tuyết, vươn lên những loài dị thảo.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2019(Xem: 11304)
Một khi tử thần đến không thân thích che chở, Chỉ có nghiệp theo mình, Vì thế lo trì giới, Lo làm thiện, tích đức Siêng niệm ân đức Phật Sám hối tam nghiệp tội Thanh tịnh tâm ý mình Không chấp trụ chỗ nào Không hữu cũng không vô Thoát khỏi mọi khổ đau! Nam Mô A Di Đà Phật Brisbane 22/3/2019 Tâm Tịnh
21/03/2019(Xem: 9757)
Kính bạch Thầy, Con rất tâm đắc với hai câu thơ của Cổ Nhân mà HT Thích Như Điển tâm đắc: “Học hải vô nhai cần thị ngạn, Thanh vân hữu lộ chí vi thê” (Biển học vô bờ siêng thấy bến, Đường mây có lối, chí lần thang). và con đã viết bài thơ này để ghi nhớ mãi trong lòng. Kính dâng Hòa Thượng, Thầy Chủ Biên cùng quý độc giả gần xa.
21/03/2019(Xem: 11454)
Một Biết cảm Phật chi ân Hai Biết hiếu dưỡng song thân ở đời Ba Biết thương kính muôn người Bốn Biết quán chiếu mọi thời khắc qua
16/03/2019(Xem: 11142)
Ngày xưa có một ông thầy Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm Lạ thay thầy chẳng thích nằm Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền, Bao nhiêu đệ tử kề bên Chẳng ai có được cơ duyên trọn đầy
16/03/2019(Xem: 10132)
Đã đi qua những con đường Ngoằn ngoèo Trúc trắc Xuống mương Lên ngàn Bụi trần bạt áo gian nan Mưa giông lầy lội giỡn bàn chân chai... Đã qua đại lộ mệt nhoài Khu kinh tế mới Rừng gai Kênh đào
15/03/2019(Xem: 11293)
Kính bạch Thầy, từ khi được biết HT Thích Như Điển hằng đêm còn lạy từng chữ trong Kinh Đại Bát Niết Bàn, con rất kính phục Ngài và gần đến Ngày rằm tháng hai.... Ngày Phật thị hiện Niết Bàn, con kính dâng Hòa Thượng Như Điển cùng Thầy chủ Biên và bạn đọc gần xa bài thơ này. Kính lạy Phật, Ngài đang còn tại thế? Cận bên con trong những lúc nguy cùng ... Dù thị hiện Niết Bàn ...cách ung dung, Lời Di giáo muôn đời....là Trống Pháp !
14/03/2019(Xem: 19509)
Tâm Thư Tái Thiết Chánh Điện Chùa Kim Sơn Sắc Tứ TP Nha Trang
13/03/2019(Xem: 12563)
Kính dâng Đức Thế Tôn Nhân kỷ niệm ngày Ngài vượt thành Ca Tỳ La Vệ để lên đường đi tìm Chân lý Mùng tám tháng hai làm sao quên được ! Ngày Phật xuất gia....đản sinh Đấng Đa Văn ... Đại đệ tử Anan .... trong mười bậc Thánh Nhân , Gặp nạn Ma Đăng Già để Phật thuyết giảng .
12/03/2019(Xem: 10810)
Kinh doanh cửa Phật lợi mang Bán buôn tạp nhạp đạo tràng thì không Thu tiền lệ phí mỏi mong Trục lợi đại chúng sống không thẹn người Cuộc đời nhân quả chẳng rời Mượn đời tạo đạo đất trời không tha Người ơi hãy nhớ cho là Học tu thì hiểu chánh tà rõ thôi Thơ này tôi chẳng diễu bôi Viết là tự nhắc để rồi tiến tu.
12/03/2019(Xem: 10439)
Xin cảm ơn cuộc sống Có những đều dễ thương Đôi khi đẹp như mộng Nhưng thực tế đời thường Xin cảm ơn mọi việc Đến đi như thế nào Tùy duyên đâu hối tiếc Tâm vững vàng không sao