Bất sinh

26/11/201310:30(Xem: 15387)
Bất sinh

la phong
BẤT SINH

Vĩnh Hảo

Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.

Khi mùa thu chuẩn bị qua đi, mùa đông chớm đến.

Thực ra thì mùa đông đã có trong mùa thu. Mùa thu đã có trong mùa hạ. Mùa hạ đã có trong mùa xuân. Mùa xuân đã có trong mùa đông.

Cái này luôn có mặt trong cái khác, và ngược lại.

Nếu cái này có một thực thể, một thực tánh nhất định thì không cái gì khác có thể làm duyên hay kết hợp với nó, và ngược lại.

Như vậy, nhờ không có thực tánh nhất định mà tất cả mọi sự vật đều có thể nương vào nhau mà sinh khởi, cũng nương vào nhau mà thay đổi và hủy diệt.

Triết lý nhà Phật nói sát-na sinh-diệt: nếu cái sinh ra không diệt đi ngay trong sát-na ấy thì nó sẽ sanh mãi không ngừng.

Thực ra thì không có cái gì sanh mãi. Nếu sanh mãi thì đất rộng trời cao này, không gian vũ trụ kia, có chỗ đâu mà dung chứa những con người, muông thú và sự sự vật vật!

Cho nên dù thế nào, tất cả những gì có thể nắm bắt, thấy, nghe, ngửi, nếm, cảm nhận được, đều phải sinh-diệt.

Mong đợi hay trốn chạy, nó vẫn như thế, vẫn đến trên những chập chùng có-không, mộng-thực; vẫn đến lững thững chậm chạp như con ốc sên bò qua vùng cỏ rối, như lá xanh chuyển màu thơ mộng trên những hàng cây, hay cuồng nộ thần tốc như bão lũ cuốn trôi những con người, làng mạc và ruộng đồng…

Chúng ta sáng tạo, diễn tả, hân thưởng cuộc sống của chính chúng ta và muôn loài muôn vật trên giòng thời gian chuyển biến và trong không gian đổi dời ấy. Vẽ trên mặt cát những ước mơ thật đơn giản đến ngây ngô, cho đến những giấc mộng hão huyền vĩ đại không bao giờ trở thành hiện thực. Những ước mơ và giấc mộng ấy có khi là thảm họa dài lâu cho đồng loại.

Vậy mà, đâu đó quanh ta, vẫn có những con người dường như không hề hay biết gì về những thống khổ bất an của kẻ khác. Vẫn có những con người loay hoay một đời, chuẩn bị cho mình nơi chốn an thân, nhàn nhã; mặc tình cơn bão lốc vô thường có thể quét qua những lâu đài thần thoại cổ tích, cuốn đi những dinh thự kiên cố hiện đại, hoặc phủi sạch những dự án mơ hồ ngày mai…

Và cũng đâu đó quanh ta, có những kẻ nghịch thường, đi ngược dòng đời, như thể đang đi tìm một cái gì trường cửu bất diệt.

Có chăng một cái gì bất diệt? — Đó là cái chưa từng sinh. Đó là cái bất sinh. Cái đó không thể tìm (vì chưa bao giờ mất); không thể sở hữu (vì luôn hằng hữu). Vậy mà vẫn tìm kiếm. Cũng không phải là tìm kiếm, mà thực ra là lên đường, trở về cội nguồn xưa.

Trần gian trôi mãi trong giòng cuồng lưu biến-dị vô cùng. Con đường trở về cũng dài bất tận, bởi lẽ, nó chưa từng được sinh ra, chưa từng được vẽ vời hay sáng tạo bởi bất cứ ai trong cõi trời, cõi người.

Và trong khi những con thú đông-miên chuẩn bị tìm nơi an ổn cho giấc ngủ dài, từ nơi băng tuyết, vươn lên những loài dị thảo.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2020(Xem: 10816)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
12/09/2020(Xem: 14097)
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự. - Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
11/09/2020(Xem: 10870)
Chùa nghèo Phật gỗ đơn sơ Vùng sâu làng vắng Ai thờ ai trông?
11/09/2020(Xem: 11243)
Chiều nay mẹ gánh con đi Mặc cho giông bảo, xuân thì úa phai Vì con mẹ chẳng nề hà Tóc xanh cứ để mưa nhòa tháng năm
09/09/2020(Xem: 9175)
Biết lùi Để được tiến xa Đứng xa Để ngắm được hoa lên trời Lui sau Để thấy mọi người Ngồi xa
09/09/2020(Xem: 10669)
Kinh vang Thơm ngát hương trầm Hào quang đại điện tỏa vầng thiêng liêng Trầm hùng chuông mõ uy nghiêm Y vàng tuệ đức cửa thiền sáng soi Sắc màu tươi thắm hoa khai Cúng dường Sám hối Đón ngày Vu Lan Hoa thơm cung kính hai hàng Chắp tay sen nở đạo tràng nam mô Nhạc thiền hòa nhịp cùng thơ Tâm thành gửi gắm vào giờ báo ân Khẽ khàng vũ điệu cúng dâng Thướt tha tà áo
06/09/2020(Xem: 11277)
Chiều về Lửa cháy vành tang Đứng đây dõi mắt buồn sang bên đồi Biến thiên vật đổi sao dời
06/09/2020(Xem: 8672)
Hồng Trần dỡ khóc cười khan, Mang thân tứ đại, giữa ngàn tình duyên. Hợp thân gá chủng bao niềm, Dù Nam Hay Nữ, Đức hiền trọng thay.
06/09/2020(Xem: 10290)
Hành trình sinh mệnh ! Kính tặng Thầy Thích Nguyên Tạng nhân ngày Father’s day, Trong chữ Sư Phụ có chữ Cha . Kính , HH Phong tỏa nên cùng Thầy an cư kiết hạ , Thời kỳ thuận lơi tu tập tâm linh . Khai mở trí tuệ qua mỗi chương trình , Ngôi tự viện trong lòng mình ...HIỆN DIỆN !
05/09/2020(Xem: 9492)
Cung kính dâng tặng Sư Thiện Chiếu, chùa Kỳ Quang 2- Gò Vấp- Sài Gòn Kiếp này Sứ giả Như Lai Gánh khiêng cay đắng Hai vai chất chồng Từ Bi tỏa sắc cầu vồng Nguyện mong cá chép hóa rồng oai nghi Cửa chùa hai bữa cơm chay Phước điền gieo sạ đêm ngày vị tha Già lam hiện hóa mái nhà Chở che thân phận không cha mẹ hiền Mồ côi, khuyết tật nghiệp duyên