Ơn Thầy

19/09/201318:28(Xem: 16129)
Ơn Thầy
Thich_Tri_Tinh

ƠN THẦY


Nhớ năm nào con trở về
Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình
Những ngày nhàn nhã thinh thinh
Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta
Nơi nào có Phật Thích Ca
Con đều dừng bước thiết tha lạy Ngài
Duyên may Thủ Đức, ngày dài
Dừng chân Chùa Cổ, trang đài uy nghi
Vạn Đức có vị Trụ Trì
Danh Tăng Hoà Thượng, đức, nghi vang lừng
Thượng Trí hạ Tịnh danh xưng.
Con quỳ sơ kiến rưng rưng lệ mừng
Duyên Thầy trò, chợt tỏ bừng
Hàn huyên tâm sự như từng quen lâu
Con quỳ lạy tạ khấu đầu
Pháp danh Thầy đặt ngõ hầu nhập gia
Gia đình của Phật Thích Ca
Cha già- Phật tổ,Tăng già-người thân
Lòng hoan hỷ, con ân cần
Xin Thầy kỷ vật tương lân Thầy trò
Thầy lặng thinh rồi nói nhỏ
Tất cả những gì Thầy có ở đây
Là do tín thí tặng Thầy
Làm sao có cái để Thầy tặng con
Lời Thầy như vết triện son
In vào tâm thức để con nhớ đời
Cao siêu ý nghĩa tuyệt vời
Con chợt hiểu rõ những lời Thầy răn
Những gì ta có phải chăng
Đều là duyên hợp chẳng nào của ta
Tại sao cứ phải thiết tha
Ôm đồm giữ chặt để mà khổ đau...
Thời gian ngày tháng qua mau
Con nay tóc đã bạc màu điểm sương
Ngồi nhìn, suy nghĩ vấn vương
Nhớ ơn Thầy Tổ chợt thương cho mình
Bao nhiêu giáo pháp kệ kinh
Thầy đà chuyển ngữ để trình thế gian
Nào kinh Đại Bát Niết Bàn
Hoa Nghiêm
siêu tuyệt, nhân gian tỏ tường
Quán Vô Lượng Thọ Kinh chương
Là phần chính yếu soi đường Tịnh Tông
Pháp Hoa huyền nghĩa viên thông
Chúng sanh ngộ nhập Phật đồng tánh ta
Lại còn Kinh nghĩa Di Đà
Quê hương Cực Lạc nơi ta trở về...
Tủi thân mình phận u mê
Cao siêu kinh điển chẳng hề hiểu ngay
Bao nhiêu bút tích của Thầy
Dám xin gìn giữ sách Thầy trao tay
Kệ Niệm Phật đã rõ bày
Con nguyền huân tập lời Thầy dặn sâu
Mong rằng kiếp kiếp ngày sau
Đài sen ao báu con mau kịp về
Melbourne, Úc Châu, quý đông 2010
Thành tâm kính lễ
Đệ tử Thanh Phi

(Đệ tử ngũ giới của HT Trí Tịnh tại Úc Châu)


lotus_3

(Trở về Trang Tưởng Niệm HT Thích Trí Tịnh)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 20797)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 18778)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15603)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21880)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16266)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 17988)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19352)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29446)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22166)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21137)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết