Ơn Thầy

19/09/201318:28(Xem: 16924)
Ơn Thầy
Thich_Tri_Tinh

ƠN THẦY


Nhớ năm nào con trở về
Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình
Những ngày nhàn nhã thinh thinh
Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta
Nơi nào có Phật Thích Ca
Con đều dừng bước thiết tha lạy Ngài
Duyên may Thủ Đức, ngày dài
Dừng chân Chùa Cổ, trang đài uy nghi
Vạn Đức có vị Trụ Trì
Danh Tăng Hoà Thượng, đức, nghi vang lừng
Thượng Trí hạ Tịnh danh xưng.
Con quỳ sơ kiến rưng rưng lệ mừng
Duyên Thầy trò, chợt tỏ bừng
Hàn huyên tâm sự như từng quen lâu
Con quỳ lạy tạ khấu đầu
Pháp danh Thầy đặt ngõ hầu nhập gia
Gia đình của Phật Thích Ca
Cha già- Phật tổ,Tăng già-người thân
Lòng hoan hỷ, con ân cần
Xin Thầy kỷ vật tương lân Thầy trò
Thầy lặng thinh rồi nói nhỏ
Tất cả những gì Thầy có ở đây
Là do tín thí tặng Thầy
Làm sao có cái để Thầy tặng con
Lời Thầy như vết triện son
In vào tâm thức để con nhớ đời
Cao siêu ý nghĩa tuyệt vời
Con chợt hiểu rõ những lời Thầy răn
Những gì ta có phải chăng
Đều là duyên hợp chẳng nào của ta
Tại sao cứ phải thiết tha
Ôm đồm giữ chặt để mà khổ đau...
Thời gian ngày tháng qua mau
Con nay tóc đã bạc màu điểm sương
Ngồi nhìn, suy nghĩ vấn vương
Nhớ ơn Thầy Tổ chợt thương cho mình
Bao nhiêu giáo pháp kệ kinh
Thầy đà chuyển ngữ để trình thế gian
Nào kinh Đại Bát Niết Bàn
Hoa Nghiêm
siêu tuyệt, nhân gian tỏ tường
Quán Vô Lượng Thọ Kinh chương
Là phần chính yếu soi đường Tịnh Tông
Pháp Hoa huyền nghĩa viên thông
Chúng sanh ngộ nhập Phật đồng tánh ta
Lại còn Kinh nghĩa Di Đà
Quê hương Cực Lạc nơi ta trở về...
Tủi thân mình phận u mê
Cao siêu kinh điển chẳng hề hiểu ngay
Bao nhiêu bút tích của Thầy
Dám xin gìn giữ sách Thầy trao tay
Kệ Niệm Phật đã rõ bày
Con nguyền huân tập lời Thầy dặn sâu
Mong rằng kiếp kiếp ngày sau
Đài sen ao báu con mau kịp về
Melbourne, Úc Châu, quý đông 2010
Thành tâm kính lễ
Đệ tử Thanh Phi

(Đệ tử ngũ giới của HT Trí Tịnh tại Úc Châu)


lotus_3

(Trở về Trang Tưởng Niệm HT Thích Trí Tịnh)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2014(Xem: 21183)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 13547)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16325)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19236)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19102)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 13170)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 18202)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14932)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15257)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16471)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!