Tình người (thơ)

29/08/201308:49(Xem: 14494)
Tình người (thơ)

hoa_sen (12)

Tình người trong cõi thế gian

Rất là cần thiết vô vàn ai ơi!

Mỗi khi ứng xử với đời

Giữ tâm chánh niệm đừng vơi tình này

Dù cho thế sự đổi thay

Cuộc đời nghiệt ngã đắng cay thế nào

Tình người phải giữ thanh cao

Vững vàng thanh thản đừng nao núng lòng

Mỉm cười chấp nhận là xong

Nhường người một bước thong dong nhẹ nhàng

Mọi điều phiền lụy trái ngang

Nào đâu vô cớ tự mang vào mình?

Những điều trong kiếp nhân sinh

Đều do nhân quả phân minh rõ ràng

Luân hồi vô thủy lang thang

Đã gây nhiều nỗi phũ phàng kiếp xưa

Trời không u ám khó mưa

Nếu không oan trái chắc chưa rơi vào

Tự nhiên không lẽ đành sao?

Ở trong nhân thế biết bao nhiêu điều

Nhìn qua có vẻ cao siêu

Nhưng trong thực tế chỉ liều mà thôi

Nhỏ nhen ích kỷ hẹp hòi

Làm cho tình nghĩa xa xôi nghìn trùng

Tình người là phải thủy chung

Trước sau sống đẹp, lao lung chẳng dời

Mỗi khi mở miệng cất lời

Khiêm nhường từ tốn, đúng nơi, đúng thời

Từ tâm, lợi ích cho đời

Nhu hòa, chân thật chớ vơi nghĩa tình

Mọi người cũng giống như mình

Trái tim, khối óc nhân sinh kiếp người

Cuộc đời cần phải vui tươi

Gặp nhau nên có nụ cười trên môi

Nếu không hoan hỷ thì thôi

Đừng gây oan trái luân hồi khổ đau

Từ bi xả bỏ cho nhau

Tình người đẹp mãi trước sau nhẹ nhàng.


Cát Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2016(Xem: 11831)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 12784)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14450)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 11994)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19447)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12606)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18760)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17434)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15223)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14106)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.